Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
ổ, không biết trong phòng làm cái gì, ta đợi đến giờ Tý cũng không thấy người ngủ, nha hoàn Tiểu Thanh của ta gấp đến độ sắp khóc, ta mới không đành tiếp tục ngồi xem nữa, liền đi ngủ!"
Ta nói: "Ngươi nói ta đốt đèn? Điều này sao có thể? Lúc ấy Bạch Quản bị đánh bay ra khỏi viện, sao lại không có ai? Hơn nữa ta nằm lỳ trên giường không thể cử động, vậy người đốt đèn chính là. . . là. . ."
Chu Thiều thấy ta bối rối, băn khoăn hỏi: "Bạch Quản mặc quần áo trắng, rất dễ nhận ra, nếu hắn ở trong sân, sao ta lại không thấy gì? Bộ dáng của sư phụ mỹ nhân ta càng không thể nhận sai. Cơ mà hình như người hôm đó đã quên biến lại nguyên thân, vẫn giữ bộ dáng của sư phụ người, thân mặc hắc y, vô cùng đẹp. Liền khiến ta nhớ tới mình hôm đó ở đầu cầu đối với người nhất kiến chung tình, tiến lên trêu chọc, còn bị ông nội mắng là Long Dương chi thích, hung hăng đánh cho một trận khiến mông nở hoa, chuyện còn như mới hôm qua vậy!"
Ta lắp bắp hỏi: "Ngươi nói. . . ngươi thấy sư công đốt đèn sao?"
Chu Thiều vẫn còn đang lải nhải: \'Sư công không phải người biến hóa thành sao? Ở phàm trần không cần phải biến ra tướng mạo đẹp vậy đâu, đừng tưởng rằng mỹ nam tử sẽ không bị sắc lang nhòm ngó, mấy tên sắc lang đăng đồ tử kia, thằng nào chẳng giống ta. Nếu không phải nhà của ta quyền thế lớn, đè được hết bọn chúng xuống thì sớm đã có kẻ mò đến bên cửa sổ của người rồi!"
Tất cả đứng ngoài xem lặng ngắt như tờ.
Nguyệt Đồng đồng tử mắt trong nháy mắt phóng đại.
Ta chậm rãi quay đầu nhìn về phía Bạch Quản.
Nỗi sợ hãi khắc cốt ghi tâm bỗng chạy dọc theo xương tủy, chạy thẳng lên đầu.
Người thắng
"Là ngươi sao? Hay là Chu Thiều nhìn nhầm?" Ta ôm một tia kỳ vọng cuối cùng hỏi Bạch Quản.
Bạch Quản nhẹ nhếch môi, trong ánh mắt lóe lên ý trào phúng không sao tả xiết
Hắn không dừng lại mà xẹt qua người ta, đi thẳng tới trước, qua chỗ ngoặt liền biến mất.
Ta với Nguyệt Đồng, Chu Thiều đứng ngây tại chỗ, tiến lùi đều không được, chỉ có tiếng thở hổn hển vang lên trong hang động.
Hắc khí đạm sắc hiện lên, thân hình Bạch Quản nháy mắt xảy ra biến hóa, đợi hắc khí tán đi thì thân hình hài đồng của hắn cũng không còn. Tóc đen như mực rũ xuống bên hông, áo xanh nguyên bản hóa thành hắc bào, cổ áo bọc da dị thú, tơ vàng chỉ bạc xen kẽ thành hình hoa văn cổ quái uốn lượn trên tay áo, mỗi tấc đều tinh mỹ đến tận cùng.
Hắn giơ tay dùng dây buộc mái tóc dài lại rồi chậm rãi xoay người.
Vẫn cái mũi, cái miệng, dung nhan ấy, so với trong trí nhớ chẳng có gì khác biệt.
Điều duy nhất thay đổi là màu mắt song đồng đen nhánh của hắn bị màu đỏ thay thế.
Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, mở miệng: "A Dao."
Ta lung lay như sắp ngã.
Hắn tiến nhanh vài bước muốn đỡ ta lên.
Ta thét chói tai đẩy tay hắn ra, cũng lôi kéo Nguyệt Đồng lui về phía sau, đầu không ngừng lắc nói: "Ngươi không phải sư phụ ta!"
"Tất nhiên" Hắn chăm chú nhìn ta và Nguyệt Đồng đang nắm chặt tay nhau, thần sắc hắn thoáng hiện một tia không vui, hai tay khoanh trước ngực ngạo mạn cười nói: "Tên của ta là Tiêu Lãng."
Ma khí bá đạo điên cuồng xuất hiện, ép ta đến mức thở không ra hơi.
Nguyệt Đồng thì thảo hỏi: "Tại sao?"
Tiêu Lãng không nhanh không chậm nói: "Đây không phải con đường nối thông thế gian và thiên giới mà là nơi giam cầm thân thể phụ thân ta, cũng là người mà Ma giới tâm niệm nhiều năm phải cứu về. Bọn ta phải điều tra rất rất lâu mới biết được điều kiện thiết yếu là phải có Linh Miêu dẫn được và khóa ngọc để mở cửa, đáng tiếc là hai kẻ các ngươi đều là hai tên ngốc đến hết chỗ nói, lại còn có thể biến thân, nếu trực tiếp ép hỏi thì chắc chắn là có chết cũng không chịu nói. Huống chi, ta cũng không nỡ dụng hình với nàng."
Câu nói sau cùng nửa thật nửa giả, ngữ khí cực kỳ tùy tiện.
Giọng ta run rẩy: "Đây là bộ dáng chân thật của ngươi."
"Ta còn tưởng rằng nàng sẽ để ý chuyện ta tính kế nàng chứ." Tiêu Lãng cười nhạo "Đây là hình dáng chân thật của ta, đồ nhi ngoan, nhìn thấy sư phụ mình không chuyện ác nào không làm, ngươi khiếp sợ nói không ra lời sao?"
"Không,! Ngươi là đồ mạo danh!" Ta thét to.
Tiêu Lãng nhíu nhíu mày: "Làm sao ngươi biết ta không phải hắn?"
Ta kiên quyết nói: " Gáy sư phụ có vết chu sa màu đỏ, ngươi không có! Hơn nữa tuy bộ dáng rất giống nhưng cảm giác lại bất đồng, lông mi của ngươi cao hơn, ta phân biệt được."
Tiêu Lãng kinh ngạc đưa tay sờ sờ cổ mình, trầm ngâm một lát lại khinh thường nói: " Ngươi đúng là để tâm đến hắn ha?"
Miệng Chu Thiều há to tựa hồ nhét được cả quả trứng chim vào cũng vừa, hắn núp phía sau không ngừng hỏi: "Sao lại thế này?"
Nguyệt Đồng che chắn cho ta, oán hận hỏi: "Ta trốn khỏi Lạc Thủy trấn rồi trốn ở Tây Sơn, tất cả ngươi đều biết?"
Tiêu Lãng chuyển ánh mắt sang hắn âm trầm nói "Chỉ bằng bổn sự một con mèo ngu ngốc như ngươi mà có thể chạy thoát khỏi Ma giới hay sao? Là ta bảo tướng sĩ trông coi cố ý nới lỏng, rồi lại bức ngươi tới Tây Sơn để Hồ yêu thu nhận và giúp đỡ