Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

ngươi, tiếp đến chỉ cần lẳng lặng chờ cơ hội."
Sắc mặt Nguyệt Đồng tái nhợt không khác gì tờ giấy trắng: " Từ ngày đầu tiên Ngọc Dao hạ phàm, ngươi đã bắt đầu tính kế chúng ta?"
"Ngay khi biết nàng hạ phàm ta đã mừng như điên, bảo bối trông mong nhiều năm rốt cục tới tay. . ." Tiêu Lãng mỉm cười liếc mắt nhìn ta: " Nếu muốn từng bước dẫn dắt ngươi Lạc Thủy trấn định cư mà không để lộ dấu vết quả thực không dễ dàng. Hơn nữa ý nghĩ ngươi cực độ ngoan cố, nếu không phải làm ngươi hoảng hốt chạy bừa thì sợ là dù ngươi cận kề cái chết cũng sẽ không làm trái với cấm lệnh, xâm nhập thiên giới.
Ta nhìn bộ dáng quen thuộc kia hỏi: "Vì sao bộ dáng ngươi và hắn lại giống nhau?"
Tiêu Lãng mất hứng nói: "Miễn bàn đến hắn đi."
Ta lo lắng hỏi: "Ngươi làm gì sư phụ ta rồi?"
"Há mồm, ngậm miệng đều là hắn." Tiêu Lãng càng thêm không vui sải bước tới phía ta, lòng tay bay ra ba đạo lôi quang bổ xuống người Nguyệt Đồng, mạnh mẽ bắn hắn tới phía tường băng, gương mặt đưa tới gần ta, lời nói thong thả, huyết sắc trong mắt càng lộ vẻ uy hiếp "Nhìn ta, nhớ cho kỹ. Nàng là nữ nhân của ta, tuyệt không cho phép nàng nghĩ đến nam nhân khác! Cho dù bộ dáng giống ta cũng không được!"
Ta vội vàng hỏi lại: "Sư phụ ta đâu?"
Tiêu Lãng hít sâu mấy hơi, khóe miệng lộ ra nụ cười khủng bố: " Hắn chết rồi."
Ta lắc đầu lớn tiếng nói: "Không thể nào!"
"Tin hay không tùy nàng." Tiêu Lãng tức giận tựa hồ muốn nuốt cả người ta vào, hắn lạnh lùng nói " Đừng lo lắng, ta sẽ từ từ khu trừ hắn ra khỏi đầu nàng, để nàng không còn nghĩ đến hắn nữa."
Ta bất tri bất giác nhớ tói: "Đã lợi dụng xong chiếc chìa khóa này rồi, ngươi còn muốn làm gì ta?"
Tiêu Lãng rốt cục nở nụ cười, hắn một tay nâng khuôn mặt ta lên, nhìn trái nhìn phải "Nghiêm túc" nhìn kỹ một lát lại trêu chọc: " Đại khái là lúc nàng sợ hãi đặc biệt đẹp, ta nghĩ mang nàng về nhà rồi từ từ cẩn thận ngắm cho kĩ. . ."
Tốt, vấn đề này coi như xong, có thể bỏ qua.
"Quên đi, việc nhỏ chớ quản" Ta tiếp tục trở về đề tài chính: "Mau đưa sư phụ ta ra đây!"
Lời nói của Tiêu Lãng bị ngắt ngang, nụ cười trên môi trở nên cứng ngắc, sắc mặt biến đen sì, có thể cặp với Nguyệt Đồng thành đôi Hắc Bạch song sát.
Trầm mặc thật lâu, ta phục hồi tinh thần, đầu óc thanh minh chưa từng có, bình tĩnh hỏi: "Đánh cuộc giữa chúng ta coi như xong?"
Tiêu Lãng hít sâu một hơi, không trả lời.
Ta lần nữa ép hỏi: "Thời gian ba tháng chưa tới. Ngươi đã lộ ra chân diện mục. Vậy thì đánh cuộc là ta thắng."
Tiêu Lãng không chút để ý dùng ngón tay khẽ vuốt vuốt đùa bỡn lọn tóc ta, lời nói tùy tiện: "Đúng vậy, bảo bối của ta thắng."
Ta ngạo nghễ ngẩng đầu, đẩy hắn ra: "Mời ngài thực hiện theo ước định đi."
Ta cho rằng hắn nhất định sẽ chơi xấu.
Không ngờ hắn cười hai tiếng, sảng khoái nói "Được."
***
Tiêu Lãng đáp ứng sảng khoái làm ta trong lòng bất an không yên, cảm giác như có âm mưu gì đó.
Trong mắt hắn xuất hiện vài phần sủng nịch, cặp môi mỏng nhếch thành nụ cười cưng chiều, nhìn không ra hư thật.
"Cái kia. . ." Ta yếu ớt mở miệng.
Hắn bỗng nhiên cúi người, lông mi dài của hắn cơ hồ dính sát vào ta, còn chưa kịp đẩy hắn ra hắn đã dùng sức đè tay ta lại rồi hôn lên đôi môi.
Không rùng mình, không khoái cảm, không sợ hãi, cũng không có nhục nhã. . . Lưỡi hắn cạy mở kẽ răng, chiếc lưỡi mềm mại xâm nhập không ngừng quấn lấy lưỡi ta, ta lại không có cảm giác gì, chỉ chết lặng mặc hắn hành động, hai mắt chỉ biết đảo qua vách tường chung quanh không vui nhíu nhíu mày.
Nguyệt Đồng từ mặt đất bò lên, hét to một tiếng rồi lao lên.
Chu Thiều nhảy dựng ba thước, muốn xông lên liều mạng.
Ta lắc lắc đầu ngăn hai đứa nó hành động lỗ mãng, chờ lưỡi Tiêu Lãng buông ra mới hỏi: "Xong chưa?"
Tiêu Lãng chậm rãi buông tay, chần chờ một lát, cười nói: "Nữ nhân không biết tức giận, thật chẳng thú vị tẹo nào."
Ta tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Ngươi đánh cuộc thua, sau này không được dây dưa với ta, trả lại sư phụ cho ta nữa."
Tiêu Lãng trả lời theo kiểu ông nói gà bà nói vịt: "Ta thích nhìn biểu tình tức giận của nàng."
Ta không thèm để ý: "Mời ngài thực hiện ước định."
Tiêu Lãng vô kế khả thi, buông tay nói: "Năm đó sư phụ nàng hạ phàm đánh với ta một trận, ước định rằng người nào thắng thì chìa khóa thiên lộ thuộc về người đó. Hắn bại, bị đánh nát ba hồn bảy vía, chỉ còn lại thân thể phong trong hàn băng quật ở Ma giới. Ta điều tra mấy ngàn năm mới phát hiện ra chiếc chìa khóa đó đã sớm biến thành người, vì thế tính kế biến thành bộ dáng Bạch Quản, dùng tên sư phụ vô dụng của nàng làm mồi dụ, dẫn dụ nàng tới Lạc Thủy trấn. Tiếp đến lại để Nguyệt Đồng gặp nàng, lại từng bước ép sát dẫn dắt nàng mở ra cánh cửa thiên lộ. . ."
Ta ngắt lời: "Mặt dày đại pháp của ngươi đúng là thiên hạ vô song, chuyện quá khứ không nói tới nữa."
Tiêu Lãng sờ sờ mặt ta, khinh thường nói: "Sư phụ nàng cũng không phải người tốt."
Ta phản bác: "Sư phụ có tệ hơn nữa cũng tốt hơn ngươi gấp vạn lần."
Tiêu Lãng thở dài: "Con bé này, thật ngoan cố."
Ta đồng ý: "