Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

muốn giãy dụa, cúi đầu xuống, ở hõm cổ khẽ hít không ngừng, tiện tay dỡ xuống mộc trâm cài trê tóc, để một đầu tóc dài chải chuốt chỉnh tề xõa xuống, hỗn loạn phủ xuống trước ngực.
Tấm chăn gấm hồng đào bị kéo ra, cũng như bị cởi mất kiện chiến giáp cuối cùng.
Điều may mắn duy nhất đó là bầu trời Ma giới vĩnh viễn luôn lờ mờ, trong phòng không có đèn, có thể giảm bớt chút nhục nhã trong lòng ta...
Rất nhanh, ta biết hắn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Hai mắt đỏ sậm như thú dữ săn mồi, lóe ra hào quang dị thường trong bóng đêm, nhìn chằm chằm vào hình vẽ bên chân ta. Hắn nói: "Để ta xem nào!"
Ta liều chết lắc đầu, càng cố gắng kéo áo xuống thấp hơn, che đậy dấu vết.
Áo bị kéo quá mạnh, chảy xuống, vô ý lộ ra bả vai.
Tiêu Lãng thở dài, hắn nâng eo ta lên, ôm bổng lên không trung, hết sức chuyên chú, mút lấy từng tấc từng tấc da thịt trước ngực, chậm rãi chuyển xuống, dọc đường đi in dấu từng vết hồng sậm.
Ánh sáng lờ mờ dưới Ma giới đột nhiên sáng lên một chút, qua màn lệ trong suốt như màn sương mù chắn trước mắt, ta có thể thấy rõ khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, giống sư phụ như thế, có một cảm giác tương đồng đến quỷ dị, loại ảo giác này càng khiến ta thêm thống khổ.
"Sư phụ, cứu con..." Trong run rẩy, ta ôm chút hi vọng, dùng thanh âm không rõ ràng nỉ non tự nói, khẩn cầu với tín ngưỡng duy nhất trong tim mình. Hi vọng sư phụ sẽ luôn xuất hiện bất ngờ giống như ngày còn nhỏ, uy phong lẫm liệt xuất hiện trước mặt, thay ta đuổi đi chó dữ cắn người, xua đi yêu quái khi dễ người... Sau đó sẽ vò rối tóc của ta rồi nói: "A Dao ngoan, không khóc, chúng ta đi về nhà thôi."
Lần này người vẫn chưa tới.
Người không thể cứu A Dao được rồi.
Tiêu Lãng nặng nề đặt ta xuống trên chăn gấm, hô hấp bắt đầu dồn dầu, mọi chuyện sau đó cứ thế thuận lý thành chương.
Cảm giác xé rách đau nhức kịch liệt ập tới.
Ta không khóc nữa, không phản kháng nữa.
Hắn đắc ý cười, thỏa mãn bắt đầu vận động, tiện tay gạt những lọn tóc đen như mực xõa trước ngực ta, cười hỏi: "Nàng mở to mắt, muốn nhìn cái gì? Muốn nhìn ta có làm nàng thỏa mãn hay không sao?"
"Ta đang nhìn... kẻ làm ta tổn thưởng..." Giọng nói của ta, rất nhẹ, rất nhu, không còn chút ý thức nào, giá như băng, lạnh như búp bê bằng thủy tinh: "Ta muốn nhớ thật kỹ, mỗi một lần ngươi làm tổn thương ta... Cho đến khi có thể báo thù..."
Con ngươi của Tiêu Lãng lập tức trừng lớn.






Tiếng Tiêu
Khí tức lả lướt khắp phòng, hô hấp có chút loạn, lúc lại ngắt quãng. Nam nhân trên người dừng động tác, ánh mắt rời rạc. Đây là lần đầu tiên hắn không muốn đối mặt với ánh mắt của ta. Sau đó rất lâu, hắn phảng phất như đang tự nói với chính mình, khinh thường nói: "Chỉ là một món đồ chơi,, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ thế đi, ta không thèm để ý."
Ta có nói muốn hắn để ý sao?
Hắn lại bắt đầu điên cuồng như trừng phạt, cảm giác đau đớn mãnh liệt như thủy triều, từng đợt nối tiếp từng đợt, khi ta cho rằng đây là thời khắc thống khổ nhất, thì lập tức lại tiếp tục một cảm giác thống khổ hơn ập tới. Hắn siết chặt lấy hai tay ta, tưởng chừng xương bả vai cũng sắp gãy, đầu móng tay ngắn củn đâm vào làn da, lưu lại những vết hằn sâu.
Hắn đang mãnh liệt biểu đạt nỗi phẫn nộ và mất hứng của hắn.
Hắn cảm giác được ta đang nhìn, chậm rãi quay đầu, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hắn nhanh chóng dời mắt, ta chán ghét đóng cửa sổ lại, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng bước chân chần chờ, ngập ngừng một lát rồi nhỏ dần cho đến khi biến mất.
Thị nữ bưng chậu vàng vào phòng, thay ta thu dọn dấu vết sau hoan ái. Hồng Hạc vừa bôi thuốc vừa nói: "Yên tâm, bị thương không nặng. Tiêu Lãng đại nhân vẫn thương hương tiếc ngọc lắm."
Ta mặc kệ các nàng, chỉ hỏi: "Là người phương nào thổi tiêu?"
Hồng Hạc cùng Lục Uyên hai mắt nhìn nhau, đùn đẩy qua lại mấy lần mới chần chờ nói: "Không biết tiên tử hỏi cái này..."
Người Ma giới có tâm phòng bị Thiên giới quá sau, các nàng sợ không cẩn thận bị liên lụy, tuyệt đối không lộ ra nửa cái tin tức nào. Không hiểu sau nhiếp hồn hương còn lại trong phòng, pháp lực của ta không bị khống chế nhưng không thể nào dùng tơ hồn dò lén suy nghĩ người khác được liền cười cười nói: "Nghe hắn thổi cũng không tệ, ta chỉ hiếu kỳ thôi."
Lục Uyên nở nụ cười, một cặp mắt chớp chớp như vành trăng, nịnh nọt vô cùng thành khẩn: "Nghe nói trên Thiên Giới tiên tử nổi tiếng là diệu âm có một không hai, tên kia thổi cái tiếng tiêu chết tiệt gì, bình bình đạm đạm, chẳng có chút biến hóa nào, quả thực như rắm chó không kêu, ai thèm nghe chứ??? Á!!!"
Tiếng kêu thảm thiết cuối cùng kia, có vẻ như là Hắc Loan với Hồng Hạc một trái một phải cùng giẫm lên mu bàn chân của nàng ta.
Ba nữ nhân khôi phục bình tĩnh, thoắt cái đã đổi hướng chủ đề, không muốn đề cập việc này.
Đám người Hồng Hạc vẫn cho ta biết một chút thông tin cơ bản, ví dụ như viện này đặt tạm tên là Lê Hoa Viên, là Tiêu Lãng cố ý xây dựng, dưới lòng đất có ba đoạn linh mạch đoạt từ Thiên Giới xuống


Old school Swatch Watches