Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
, linh khí dồi dào hơn nhiều, ma khí lại mỏng, cực kỳ thích hợp cho người Thiên Giới ở. Tuy nhiên lại cách tẩm cung của Tiêu Lãng khá xa, mặc dù xung quanh vẫn có quân đội bao vây, phòng thủ sâm nghiêm, còn có Xích Hổ tướng quân tự mình tọa trấn bên ngoài, có thể thấy được Tiêu Lãng đại nhân khổ tâm thế nào đối với an nguy của tiên tử (Khụ, chính là ta, đoạn cuối này các nàng lặp lại ba lượt liền!)
Nhưng nghe được nhiều chuyện hơn nữa thì thông tin quan trọng nhất vẫn chẳng hỏi ra được gì.
Tiêu Lãng liên tục ba ngày không xuất hiện trước mặt ta.
Ta cũng miễn bị chà đạp, nhẹ nhàng thở phào một cái, đi lại khắp tiểu viện, quan sát tình hình quân địch bốn phía. Vừa định bước ra ngoài viện đã thấy khuôn mặt hung thần ác sát của Xích Hổ tướng quân kia, hắn cầm trong tay hai thanh búa lớn, như tượng đá đứng thẳng tắp ngoài cửa lớn. Hắn nhìn ta, mất một khoảng thời gian rất lâu để điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt, dùng hết khả năng mà dịu dàng lộ ra một nụ cười khủng bố: "Bên ngoài hung hiểm, tiên tử mời về!"
Ta rùng mình liền hai cái, hơi cân nhắc sức lực hai bên, không đợi hắn ra tay đã vội vã ôm mặt mày xám xịt quay trở về, sau đó kéo Lục Uyên lại hỏi: "Tại sao lại là hắn trông coi ta?"
Lục Uyên khó hiểu hỏi lại: "Vì sao không thể là Xích Hổ tướng quân ạ? Ngài ấy là tướng quân trung thực nhất trong chúng tướng đấy!"
Ta không dám tin: "Hắn trung thực á?" Hẳn là năm xưa khi sư phụ dạy ta Thiên Tự Văn, ta đã nhớ lầm nghĩa của hai từ "trung thực" này mất rồi chăng?"
Lục Uyên khẳng định bằng cách gật đầu nói: "Xích Hổ tướng quân là người thành thật không háo sắc, chỉ biết tận trung với cương vị công tác, nổi danh nức tiếng khắp Ma giới mà. Đâu có giống Viêm Hồ đại nhân, phong lưu phóng khoáng, hung mãnh vô song, nhiều năm như vậy, số hài tử bị hắn chơi đến chết không phải một ngàn thì cũng có tám trăm, tất cả đều là tiện chủng ngoại tộc, chết càng nhiều càng tốt. Còn hắn đối xử với bọn nô tỳ tốt lắm."
Khi nàng ta nói những lời này, ta vụng trộm dùng tơ hồn đọc trộm suy nghĩ, sau đó nhìn ra một đông cung (cảnh mây mưa) đồ vô sung sống động, bổ sung thêm cả nguyện vọng nho nhỏ của nàng là hi vọng Tiêu Lãng mau chóng chơi tàn đùa chết ta...
Có quá nhiều nữ nhân Ma giới hi vọng ta chết đi, thế nhưng mà ta còn chưa có chết.
Ta cũng rất muốn chết, thế nhưng mà vẫn không thể chết.
Tất cả mọi người đều rất thất vọng.
Bởi vì sợ Thương Quỳnh nghi kỵ, lúc ta điều tra cũng không dám đặt câu hỏi lung tung. Chỉ thừa dịp Tiêu Lãng không có mặt, pháp lực chưa phong tỏa tiếp tục đi khắp nơi dòm trộm thị nữ với nô bộ, chủ yếu là xem trộm tâm tư hàng ngày của bọn họ, muốn từ đó tìm ra quy luật tính cách cùng nhược điểm của ma nhân. Rất nhanh, ta phát hiện phong tục của bọn họ khác hẳn với Thiên Giới, tổng kết như sau:
Thứ nhất, Nguyên Ma Thiên Quân qua đời quá lâu, Thương Quỳnh là lãnh tụ, tín ngưỡng tối cao trong lòng tất cả ma nhân, bọn chúng tin tưởng chắc chắn rằng chỉ cần có đệ nhất chiến thần ở đây thì có thể đánh tới bất cứ nơi nào trong thiên hạ.
Thứ hai, Tiêu Lãng nhiều năm trước từng giao thủ với Thiên Giới, chịu thương tích quá nặng, cho tới hôm nay vẫn ít động võ, mọi người đều hoài nghi nguyên khí của hắn chưa khôi phục.
Thứ ba, ma quân đóng quanh đây cả thảy là năm vạn, còn bày ra thiên la địa võng, một người một ngón tay là có thể bóp chết ta.
Thứ tư, Lục Uyên với Viêm Hồ hình như có tư thông.
Thứ năm, Hắc Loan thích ăn gan sống, thầm mến Tiêu Lãng.
Thứ sáu, Hồng Hạc có năm tình nhân, trên giường lại thích chủ động.
Thứ bảy, không biết tại sao, nam nhân Ma giới tựa hồ rất ưa thích tiên nữ của Thiên Giới, những cô nương nổi tiếng nhất trong kỹ viện nơi này đều mang huyết thống Thiên Giới. Gần như tất cả trong đầu nô bộc cũng thị vệ canh cửa đều đã lôi ta ra thực hiện những cảnh đông cung sống động, chiêu thức phong phú, mức độ so ra còn khủng bố hơn rất nhiều lần số hoàng thư (sách cấm) mà Chu Thiều đã từng lén tàng trữ ngày xưa.
Thứ tám, tiểu nha hoàn nhóm lửa phòng bếp cảm thấy Xích Hổ tướng quân rất là yêu thích ta.
Tìm Âm
Ta cẩn thận phân tích cục diện trước mắt.
Tiểu viện bị cô lập, khó có thể liên lạc với bên ngoài, nhưng lại có linh khí dồi dào giúp ta từ từ khôi phục pháp lực. Đợi đến khi ta khôi phục lại pháp lực hoàn toàn, một mình ta có thể hạ mười nô bộc trong viện, nhưng Xích Hổ tướng quân ngoài cổng một mình có thể quật ngã ba đứa như ta, còn một Tiêu Lãng có thể đánh cho ba mươi đứa như ta tan xác.
Vũ lực là thứ không thể trông cậy được vào rồi, chỉ có thể dùng trí.
May mắn trước kia sư phụ bắt ta đọc cực kỳ nhiều sách, kể cả một số lượng không nhỏ binh pháp, ta nhớ lại toàn bộ những tư liệu đã đọc rồi duyệt lại một lần, hy vọng có thể từ trí tuệ cổ nhân tìm ra tuyệt kỹ cho gián điệp. Ngày đêm tâm niệm, mất hồn mất vía. Làm cho khi sáng ta tỉnh dậy, Lục Uyên rất khó hiểu mà hỏi ta: "Tiên tử à, sao lúc nào cô nằm mơ cũng nhắc đi nhắc lại câu “Tẩu vi thượn