Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Điển Điển

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.

thế nào với nó mà thôi."
Cô dừng một lát, nhìn hắn một hồi lâu, rồi nhẹ nhàng thở dài.
"Tử Hiên, vết thương của anh còn chưa khỏi, vào lúc này, em không muốn tranh cãi với anh! Em và Trọng Kiệt gặp lại nhau cũng đã là chuyện của một tuần trước rồi, khoảng hơn một năm nay, em cũng chưa từng gặp lại anh ấy, làm sao em có thể biết được cảm giác của mình đối với anh ấy như thế nào chứ?"
"Hừ! Khi Trọng Kiệt gọi điện thoại cho tôi, lại không nói như vậy. . . ." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, rồi đưa tay cầm lấy cánh tay nhỏ bé của cô, muốn kéo cô ra dòng suối nhỏ.
Không ngờ, hai chân cô mất thăng bằng, cả cơ thể ngã vào trong lòng hắn.
Đột nhiên tiếp cận gần sát như thế khiến nhịp tim cô đập dồn dập, cô ngẩng đầu lên, nhận thấy ánh mắt của Vệ Tử Hiên thay đổi, nhịp tim cô lại càng đập nhanh hơn, cố gắng muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn, nhưng hai tay của hắn lại gắt gao ôm chặt lấy cô.
"Sáng nay khi nhìn thấy em đi vào phòng ăn, tôi đã muốn làm như vậy rồi. . . . . ." Đầu của hắn từ từ cúi thấp xuống .
Kỷ Vân Vân không nói gì khép chặt đôi mắt, không biết có phải mình bị thôi miên rồi hay không, cô cảm thấy bờ môi của hắn nhẹ nhàng phớt qua môi cô, rồi sau đó phủ chụp thật chặt lên môi cô. . . . . .
Vân Vân không kìm lòng được trở nên run rẩy, sự kích thích mãnh liệt cùng choáng váng tấn công cô cùng một lúc, khiến cô có phần đứng không vững, sức lực toàn thân dường như đều bị giờ khắc này rút thật sạch sẽ.
Mặt trời dường như biến mất, những chú chim cũng ẩn mình, tiếng suối chảy róc rách cũng như ngừng lại. Toàn bộ cảm giác của cô lúc này chỉ cảm nhận được Vệ Tử Hiên. Mãi cho đến bây giờ cô mới hiểu được, thì ra cô chờ đợi nụ hôn này, chờ đợi đã rất lâu rồi. . . . . .
Đột nhiên, Vệ Tử Hiên đẩy cô ra, Kỷ Vân Vân nhất thời đứng không vững, thiếu chút nữa ngã vào lòng suối, may mà hắn lại rất nhanh vươn cánh tay dài ra mạnh mẽ kéo cô lại. Hắn nắm tay cô thật chặt, đôi môi mím lại thành một đường thẳng.
Kỷ Vân Vân hốt hoảng nhìn hắn, ánh mắt sợ hãi và bối rối.
Hắn làm như vậy là có ý gì? Cô thật sự không thể giải thích được vì sao phản ứng của hắn đột nhiên lại thay đổi như thế.
"Lúc Trọng Kiệt hôn em, em cũng sẽ có phản ứng như thế này sao? Nó cũng giống như tôi đánh thức dục vọng của em sao? Vân Vân, hãy nói cho tôi biết!"
Vẻ bị tổn thương dần dần lan tỏa khắp gương mặt Kỷ Vân Vân, "Buông tôi ra! Tại sao anh lại hỏi tôi vấn đề này? Tất cả những chuyện này chỉ là một trò chơi đối với anh thôi, phải không? Anh chỉ muốn chứng minh anh mạnh mẽ hơn so với Trọng Kiệt, có đúng không? Anh. . . . . . Anh là sắc lang, vô lại, lưu manh! Anh buông tôi ra!" Kỷ Vân Vân hét lên giận dữ.
"Tôi không cần phải chứng minh với Trọng Kiệt cái gì hết!" Vệ Tử Hiên lắc cô thật mạnh, "Bất kể Trọng Kiệt nói với em cái gì, thì từ trước tới giờ tôi cũng không có thói quen chiếm đoạt đồ vật của người khác!"
Hắn đột nhiên ngừng lại, ánh mắt sắc bén như dao, "Mấy ngày nay. . . . . . Trọng kiệt cầu xin em nối lại tình yêu, có đúng không?"
". . . . . ." Hắn dường như rất có hứng thú với vấn đề này.
Đôi mắt Vệ Tử Hiên thoáng nheo lại, "Em đáp ứng?"
"Không có." Cô thành thật trả lời, trong thoáng chốc, vẻ mặt của hắn giống như trút được gánh nặng, nhưng vẻ mặt đó chợt lóe lên rồi biến mất ngay lập tức, nhanh đến nỗi khiến Kỷ Vân Vân nghĩ rằng mình chỉ đang tưởng tượng mà thôi.
"Cô gái thông minh!" Vệ Tử Hiên gật đầu một cái, ngữ điệu không buồn cũng chẳng giận, nhưng lời nói đã tiết lộ ra rất nhiều cảm xúc.
"Vì sao anh không muốn em và Trọng Kiệt ở bên nhau? Chuyện này đối với anh mà nói, có gì khác biệt sao?" Cô tò mò hỏi.
"Nếu em và Trọng Kiệt ở bên nhau, như vậy có phần không công bằng đối với em, nó căn bản không xứng với em!"
"Vậy sao? Đây chính là lý do?"
"Nếu như có lý do nào khác, tôi cũng không có ý định nói cho em biết."
Dường như câu trả lời của Kỷ Vân Vân khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, Vệ Tử Hiên cười lên có chút nghịch ngợm, nụ cười ấy chạm vào trái tim của Kỷ Vân Vân.
Sau cả một ngày chung đụng với một người đàn ông đẹp trai, sau rất nhiều cuộc nói chuyện, sau nụ hôn mãnh liệt của hắn như vậy, sau sự vui vẻ, tức giận, đùa giỡn cùng tranh cãi, lúc này Vệ Tử Hiên càng biểu lộ rõ vẻ chân thật, sâu sắc hơn bất kỳ lúc nào khác, lại càng. . . . . . hấp dẫn cô hơn.
Hấp dẫn cô? Vân Vân thoáng sửng sốt. Tại sao cô lại có cảm giác mình bị hắn hấp dẫn, thậm chí. . . . . . Đúng như lời Trọng Kiệt nói, tai sao cô lại để ý đến tất cả những chuyện lớn nhỏ có liên quan đến Tử Hiên như vậy? Chẳng lẽ cô đã. . . . . . Yêu hắn?
"Em sao thế?" Nhìn cô im lặng suy nghĩ, hắn không hiểu hỏi.
"Không có. . . . . . Không có gì, em chỉ là . . . . . Có chút mệt mỏi thôi."
"Sắc mặt của em xem ra có phần hơi nhợt nhạt." Vệ Tử Hiên ngẩng đầu nhìn sắc trời, "Bây giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta trở về thôi!"
Kỷ Vân Vân đi theo phía sau hắn, hai người thu dọn mọi thứ bỏ vào trong xe.
Sự im lặng lan tỏa xung quanh hai người họ, dần dần tạo thành một bầu không khí kỳ lạ.
---------


Pair of Vintage Old School Fru