Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Điển Điển

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/748 lượt.

ưa mặt dán sát vào lòng bàn tay của mình, dường như muốn tìm một chút ấm áp trên người cô.
Động tác này khiến cô lóe lên một suy nghĩ, do dự một giây, rồi cô bèn quyết định, tắt đi đèn, cởi hết áo quần trên người mình, vén tấm chăn đang đắp trên người hắn ra, nằm xuống bên cạnh hắn, vòng tay ôm trọn cơ thể hắn, giống như một con bạch tuộc tám chân cuốn chặt lấy hắn.
Vệ Tử Hiên kinh ngạc thở hổn hển, "Vân Vân, em không thể. . . . . ."
"Đừng. . . . . . Không cần lo lắng, đây là biện pháp duy nhất có thể làm cho anh ấm lại, hãy ngoan ngoãn nằm yên, không được cử động!"
Hắn quá yếu ớt, không còn hơi sức để giãy giụa, cũng không muốn chống cự lại làn hơi ấm áp từ cơ thể cô tỏa ra.
Nhiệt độ cơ thể cô từ từ truyền qua người hắn, những cơn run rẩy cũng từ từ giảm bớt và từ từ dịu lại.
Không khí trong phòng thật yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được cả tiếng hít thở của nhau.
Trong bóng tối, vệ Tử Hiên vươn tay ra ôm chặt cơ thể cô, càng lúc càng ôm chặt.
Hơi thở ấm áp của hắn phả vào tai cô, khiến cơ thể cô chợt nóng bừng lên, cô nên cảm thấy xấu hổ, thậm chí là sợ hãi, đêm khuya như thế này, cô nam quả nữ ôm nhau. . . . . . Nhưng cô không cảm thấy sợ, cũng không thấy xấu hổ, giống như việc Vệ Tử Hiên ôm cô như thế, cũng là chuyện tự nhiên và bình thường. . . . . .
Vệ Tử Hiên nghiêng mặt qua, bờ môi của hắn tìm đến môi cô.
Cô chưa bao giờ biết rằng một nụ hôn lại có thể gợi lên cảm giác mạnh mẽ như vậy, cũng chưa bao giờ biết rằng trong cơ thể mình lại tồn tại nhiệt tình như vậy.
Cô choáng váng bám chặt bờ vai của hắn, theo bản năng hôn trả lại hắn, trong giờ phút này, cô quên hết tất cả mọi thứ, quên mình là ai, quên mình ở đây làm gì. . . . . . Thời gian không còn ý nghĩa, câu trả lời cũng không còn quan trọng.
Cuối cùng Vệ Tử Hiên cũng buông cô ra. Hô hấp của hắn trở nên không ổn định, giọng nói thì hỗn loạn, "Trời ơi! Vân Vân, em ấm áp như thế, mềm mại như thế. . . . . ."
Giọng nói của hắn dần dần trở nên khàn đục, sự kích động vừa rồi đã làm hao hết thể lực còn sót lại của hắn. Hắn gục đầu vào vai cô, hơi thở từ từ điều hòa trở lại.
Theo bản năng cô giơ tay lên, vuốt nhẹ vào mái tóc đen dày của hắn, sau đó cô cảm thấy ở trên người cô, cơ thể hắn từ từ thả lỏng, hô hấp dần dần chậm lại.
Cô biết hắn đã ngủ rồi, nếu như giờ phút này cô mà cử động, sợ rằng sẽ làm hắn thức dậy!
Cô do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng quyết định duy trì tư thế như cũ.
"Dù sao mình cũng luôn luôn dậy rất sớm, sáng sớm mai liền chạy về phòng, sẽ không ai biết. . . . . ." Cô tự nói với mình, rồi vùi đầu thật sâu vào trong gối.
Khi hai người nằm sát gần nhau như thế, không biết vì sao, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, khóe miệng hơi kéo lên biến thành một vòng cung thật đẹp, mang theo nụ cười xinh đẹp này, cô cũng rơi vào giấc ngủ.
Giờ phút này, không ai phát hiện ra, cửa phòng bị kéo ra tạo thành một khe nhỏ. . . . . .
Vệ Trọng Kiệt nắm chặt tay thành quả đấm, hàm răng nghiến chặt kêu ken két, "Vệ Tử Hiên! Mặc dù tao chưa giết được mày, nhưng tao cũng sẽ không để cho mày được như ý muốn đâu, mày hãy chờ đó mà xem!"






Sáng hôm sau, Kỷ Vân Vân vừa ăn sáng xong, đúng lúc cầm tờ báo đi xuống lầu, lại gặp Vệ Tử Hiên đứng uống cà phê ở bên cạnh bàn ăn.
Hắn mặc một cái quần jean đã phai màu, một cái áo thun màu xanh nhạt, râu ria đã được cạo sạch sẽ, sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn, nhìn hắn xem ra rất gọn gàng sạch sẽ, hơn nữa. . . . . . Vẻ tuấn tú khiến người ta cảm thấy rung động.
"Chào buổi sáng." Hắn nhìn cô chào hỏi bình thường, nhưng vẻ mặt lại sâu không lường được.
"Chào buổi sáng." Vì không biết làm gì nên cô đã tự rót cho mình một ly cà phê.
Buổi sáng cô đã cố tình dậy rất sớm, thừa dịp không ai phát hiện thì cầm lấy quần áo của mình chạy vội về phòng.
"Cám ơn em, vậy để tôi kêu người giúp việc chuẩn bị một ít đồ ăn trưa và kiểm tra xem tình trạng xe như thế nào. Nửa giờ sau gặp nhau ở nhà để xe, có được không?"
Kỷ Vân Vân gật đầu một cái, nhìn bóng dáng mạnh mẽ của hắn đi xuống nhà bếp, một niềm vui sướng mãnh liệt trào dâng lên khắp toàn thân cô.
Không lâu sau, bọn họ lái xe đi tới một dòng suối.
Con đường rải đá bên cạnh dòng suối phủ đầy cây xanh, hoàn toàn che khuất ánh nắng mặt trời chói chang, khe suối trong veo nhìn thấy tận đáy, những dòng nước đang chảy róc rách róc rách, làn gió mát nhẹ nhàng lướt qua càng làm cho người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Nếu có cơ hội về miền quê dạo chơi nhiều hơn một chút, thực sự cảm thấy rất thoải mái!
Cô vẫn nhớ rằng Vệ Trọng Kiệt không hề có một chút hứng thú nào đối với những hoạt động ngoài trời, trong cuộc sống của hắn chỉ có mục tiêu và tham vọng sự nghiệp cùng đồng hành, muốn cùng hắn đi dạo trên những con đường nhỏ rợp bóng mát ở vùng quê, thì giống như là chui vào đầm rồng hang hổ. . . . . .
Vệ Tử Hiên chọn một khoảng đất bằng phẳng, trải thảm ra, rồi dựng một cái dù, tiếp theo lấy từ trên xe xuống một hộp đồ ăn