Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/658 lượt.
n phòng luật, Trạch Tuấn cần sự trợ giúp của con". Quý Hạng Minh dự định tìm cơ hội nói chuyện tình cảm ở phòng làm việc với con trai, Lương Hạ còn nhỏ, không thể làm tổn thương nó.
Trên đường về phòng Lương Hạ vác một dấu chấm hỏi lớn, cô với Quý Trạch Tuấn làm sao vậy? Ở văn phòng luật không phát sinh cái gì nha, chẳng lẽ là bố chồng hiểu lầm cô và Hàng Triệt?
Cùng lúc đó, mẹ chồng tham ăn đi dạo trong phòng bếp, ngửi thấy mùi canh bí đỏ, vừa đi vào nhìn, thế nhưng trong nồi trống rỗng không còn dính lại một chút nước canh. Nhưng mà đầu bếp trong nhà tối hôm nay đều đã đi ra ngoài, khẳng định canh này không phải do đầu bếp nấu, vậy chính là Lương Hạ, con nha đầu chết tiết kia làm.
"Hắt xì~". Lương Hạ đánh cái hắt xì to, Quý Trạch Tuấn bị đánh thức nhưng mà không lên tiếng.
Chờ đến lúc Lương Hạ tắm rửa lên giường xong, Quý Trạch Tuấn bỗng bổ nhào qua cắn bả vai cô.
"A!". Lương Hạ giật mình, đá văng Quý Trạch Tuấn:"Anh thính thật không phải ngủ thiếp rồi sao?!".
"Cô hắt hơi so với sét đánh còn to hơn, đến mẹ tôi còn phải tỉnh ngủ ý chứ?". Vừa nói hai tay cũng bắt đầu không an phận, theo lý thuyết người bình thường lúc này đang ngủ say, phàn nàn hai câu rồi tiếp tục ngủ, nhưng Quý Trạch Tuấn tỉnh ngủ liền muốn vận động.
"Rút tay anh về, kẹp chặt chân của anh". Lương Hạ hung hăng bấm một cái vào tiểu bảo bối của Quý Trạch Tuấn, "Tôi không còn sức lực, ngày mai nói sau".
Quý Trạch Tuấn hậm hực rút móng vuốt của mình về, dựa vào ý niệm đem dục hỏa đè xuống. Nhưng rất nhanh lại bắt đầu chủ đề mới, "Cô hẳn là nên nói cho tôi nghe một chút cái người nam sinh tên Cố Thần kia?".
Đột nhiên nghe thấy tên Cố Thần, Lương Hạ nhất thời không kịp phản ứng, trôi qua một phút đồng hồ, mới nhớ đến tối nay Lăng kì nói qua một chút về Cố Thần, chết! Quý Trạch Tuấn trí nhớ tốt thật, " Người này trước là người hồi xưa tôi thích?". Lương Hạ cố dùng giọng nói đau thương mờ mịt trả lời Quý Trạch Tuấn.
Thì ra là người hồi xưa thích, khó trách vừa nghe đến tên mặt liền biến sắc, nói như vậy, Lăng Kì chẳng phải là tình địch sao!Mình bắt Lương Hạ đi tìm Lăng Kì có phải có phần quá đáng hay không?
"Chờ thái gia tâm trạng tốt sẽ tiếp tục kể chuyện tình sử cho ngươi, mau đi ngủ đi". Lương Hạ cầm chăn trùm ở trên đầu, vẫn không quên nhấn mạnh một câu, "Ngày mai nói tiếp, ngày mai là đến kỳ đại di mụ anh cũng đừng nghĩ đến cái gì kia".
Thôi đi, lần đó không phải tôi vừa ra tay cô liền ậm ừ cự tuyệt nhưng lại ra vẻ mời chào sao, còn dám nói lời dữ, đợi đến khi có đại di mụ, dù tôi nhịn được cô cũng không nhịn được, Quý Trạch Tuấn buồn cười nhìn Lương Hạ nằm cuộn tròn rúc vào làm ổ trong chăn.
Cái Gọi Là Xấu Hổ.
Còn 24 giờ nữa là đến thời gian mở phiên tòa, tuy Quý Trạch Tuấn đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn không khỏi có chút lo lắng, đặc biệt là đối mặt với Ngụy Linh.
Xét về lương tâm mà nói, ở phương diện tình cảm, ảnh hưởng của Ngụy Linh đối với anh càng ngày càng nhỏ, có lẽ là vì Lương Hạ, anh chưa từng tiếp xúc qua cô gái như vậy, không lường trước được vừa tiếp xúc liền cưới về nhà, không thể nói là yêu Lương Hạ, nhưng ít ra Lương Hạ đang từ từ chậm rãi đi vào trái tim anh.
Còn ở trong phương diện công việc, trải qua sự việc lần trước,đối với tính cách Ngụy Linh có thể nói anh nắm rõ như lòng bàn tay, anh biết Ngụy Linh rất thông minh, thậm chí là giảo hoạt, chỉ cần có thể thắng thì cô ấy có thể sử dụng mọi thủ đoạn, vĩnh viễn không bao giờ thỏa hiệp, sẽ không nhận thua.
"Tôi có việc phải đi ra ngoài một chuyến, cô đi theo tôi hay là ở lại văn phòng?". Quý Trạch Tuấn cầm hồ sơ trên bàn bỏ vào cặp công văn, xoay người hỏi ý kiến Lương Hạ.
"Khoa kinh tế có vài núi tin đồn sớm hay muộn cũng bị khoa hành chính các người đánh sập". Trên đỉnh đầu mọi người truyền đến giọng nữ cao, chanh chua, chính là người đẹp Mạnh khoa xã hội.
"Ối trời, khoa kinh tế chúng ta có đại luật sư Mạnh ở đây, bất khả chiến bại nha". Một chị cả khoa kinh tế tiên phong đứng lên đánh trả người đẹp Mạnh.
"Vì sao bác tôi lại thu nhận đám người tay mơ này!". Người đẹp Mạnh khinh thường liếc mắt, dẫm mạnh đôi giầy cao gót, lắc lắc mông đi khỏi.
"Cô ta tưởng mình giỏi lắm sao? Khoa xã hội muốn ngồi lên đầu khoa kinh tế chúng ta đấy!". Chị hai ngang bướng đá chân ghế dựa:"Đến lúc đánh giá cuối năm tức chết cô ta".
Đúng vậy, ngoại trừ Quý Trạch Tuấn thất nữ lưỡng nam khoa kinh tế đều là các phần tử ưa thích buôn dưa lê, nhưng đồng thời cũng là các sinh viên đại học luật trí tuệ đứng đầu cả nước, là một nhóm người trẻ có vẻ bộp chộp nhưng hằng năm mang lại hàng chục triệu tiền lợi nhuận cho công ty.
Người đẹp Mạnh vào văn phòng trưởng khoa bên cạnh, điềm đạm đáng yêu đi đến trước mặt bác làm nũng, "Bác, Quý Trạch Tuấn và trợ lý làm ra chuyện gì thế? Đây là địa bàn của bác,cũng không giúp cháu gái giám sát chặt chẽ một chút”.
"Hai ngày ngày nay bác đang bận chuyện tập đoàn Ngân Hà,không để ý, Quý Trạch Tuấn dẫn trợ lý đi cùng? Một lát n