Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/659 lượt.

ại cô bi thảm như vậy, kết quả vừa ngẩng đầu lên thế nhưng lại là mẹ của Cố Thần đã lâu chưa gặp mặt".
"Hạ, Hạ Hạ?". Lúc đầu Cố mẹ còn chưa nhìn ra, đến khi bị gọi là dì mới giật mình nhận ra Lương Hạ.
"Hề hề, đã lâu không gặp chú và dì rồi, không ngờ lần đầu tiên cháu đến công ty di động lại gặp được luôn". Bởi vì người hại cô là Cố mẹ, vì thế Lương Hạ phải giả vờ như không có chuyện gì, nhưng lại không nhịn được xoa bóp đầu gối, Quý Trạch Tuấn nhìn nụ cười Lương Hạ kèm theo đau đớn, liền đi tới dìu phía bên kia Lương Hạ.
"Đây là?". Cố mẹ tò mò nhìn Quý Trạch Tuấn, bởi vì người ngã nhào là Lương Hạ từ nhỏ đến lớn cô là quỷ nghịch ngợm, Cố mẹ lúc này kích động cũng quên không chú ý đến Lương Hạ có bị thương hay không, mà phát sinh hứng thú với người bên cạnh cô.
"Ách, đây là cấp trên cháu thực tập". Lương Hạ nói không suy nghĩ về mối quan hệ của mình và Quý Trạch Tuấn, đúng là lừa dối đến cùng. Vừa nhìn về phía Quý Trạch Tuấn giới thiệu. " Đây là mẹ nuôi của tôi, nhìn tôi từ nhỏ cho đến khi trưởng thành".
"Chào dì". Quý Trạch Tuấn rất nể mặt biểu lộ một chút mỉm cười, nhưng thật ra mới vừa rồi hơi có chút khó chịu, nghe đến chữ \' Cố \' nàyanh đã có thể đoán sơ qua được rồi.
"Vâng vâng, cấp trên rất quan tâm, dáng vẻ cũng rất đẹp trai". Trong lòng Cố Mẹ giống như bị nhéo một cái, vẻ mặt cấp trên kia nhìn Lương Hạ rất đặc biệt, ưu tú như thế, sợ rằng Cố Thần không có hy vọng.
"Ấy, Cố Mẹ, con còn phải trở về làm việc cùng lãnh đạo, dì thay con gửi lời hỏi thăm đến chú Cố nhé". Lương Hạ cảm giác được Quý Trạch Tuấn đang bóp một bên mông cô, xem ra lãnh đạo cực kì nóng nảy.
"Đúng rồi, con có thể giúp dì Cố đưa cái này cho Cố Thần được không? Công việc hôm nay của dì Cố rất nhiều, không kịp về nhà nữa, tên tiểu tử thối Cố Thần lại không chịu ở thành phố".
"Vâng, được ạ". Kết quả là trên tay Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt của Cố mẹ, bên trong hình như là món ăn thì phải.
Sau khi tạm biệt Cố mẹ, Quý Trạch Tuấn dìu Lương Hạ vào trong thang máy, nhưng mà bọn họ không biết, ở chỗ rẽ có một nam sinh tinh anh vẫn đang nhìn chăm chú vào bọn họ.
"Ai da". Lương Hạ đau đớn rên lên một tiếng, "Anh còn không mau đi chậm lại".
"Để tôi nhìn xem". Mặt Quý Trạch Tuấn không biển đổi, ngồi xổm xuống, xắn ống quần Lương Hạ lên, "Vẫn tốt, chỉ là một vết bầm nhỏ, tôi đưa cô đến bệnh viện xử lý".
"Anh việc gì phải giả vờ như thế, rõ ràng là rất lo lắng". Lương Hạ cười gian nhìn Quý Trạch Tuấn.
"Đừng nói không biết suy nghĩ, được voi đòi tiên". Quý Trạch Tuấn đứng lên, cặp mắt híp lại, nhân lúc Lương Hạ không chú ý ấn một cái lên đầu gối cô.
"A~". Lương Hạ hít vào một hơi, "Có thể thương hương tiếc ngọc một chút không hả?".
"Cô là hương là ngọc à?". Quý Trạch Tuấn có lòng tốt ôm bả vai lương Hạ một lần nữa, bởi vì thang máy đã tới tầng một rồi.
"Ít nhất cũng được xem là hương mùa hè đấy!". Lương Hạ dẩu môi tự nói lẩm bẩm.
Ý tá trưởng xử lý vết thương cho Lương Hạ đồng thời còn có một một đàn tiểu hộ sĩ vây quanh bên cạnh quan sát, ngay sau đó đôi mắt to của Lương Hạ nhìn chằm chằm, cố gắng uy hiếp các y tá đang coi cô như con khỉ, nhưng rõ ràng không có hiệu quả, phải cảm ơn Quý Trạch Tuấn vì cái loại đãi ngộ này.
"Tôi muốn đi thăm nhà một chuyến". Lương Hạ muốn nói đến hộp giữ nhiệt đang cầm trên tay, muốn biểu lộ rõ ràng với Quý Trạch Tuấn anh đi đường anh tôi đi đường tôi.
"Tôi đưa cô đi". Quý Trạch Tuấn vẫn còn lo lắng cho Lương Hạ, ngộ nhỡ chỗ kia lại bị va chạm, cụ cố Quý lại muốn bay đến đây dạy dỗ anh.
"Không cần!". Lương Hạ nghiêm túc chặn đứng, nhưng lại phát giác phản ứng của mình quá dữ dội, bổ sung, "Tôi, đi một mình được rồi, ở đây có xe buýt, không phải là anh còn muốn chỉnh sửa lại tài liệu à, ngày mai phiên tòa cũng mở rồi".
Quý Trạch Tuấn chắc chắn Lương Hạ có chuyện gì đó giấu mình, mặc dù anh cũng không phải là người thoải mái lêu lổng gì,nhưng vẫn có chút không vui, đàn ông kém đã thể hiện luôn ở nơi này rồi, có việc gì để tối nay làm sau, phải giám sát bà xã thật kỹ, " Vậy cô cẩn thận một chút". Lời ngầm -- Cô đi xe buýt,tôi lái xe theo dõi.
"Vậy tôi đi trước". Lương Hạ vẫy vẫy tay đi đến phía trạm xe buýt, mãi cho đến khi lên xe buýt cô cũng không phát hiện xe Quý Trạch Tuấn vẫn còn đỗ bất động ở chỗ đấy, trời sinh bất cẩn.
Nhân cơ hội này có thể thuận tiện cảm ơn Cố Thần, anh đã giúp Quý Trạch Tuấn rất nhiều, Lương Hạ nhìn bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt tươi cười xuân tình phơi phới.
Hôm nay xe buýt đi rất nhanh, 40 phút đã đến nhà Cố Thần, có thể ông trời biết Quý Trạch Tuấn còn rất nhiều việc phải làm, cố ý tiiết kiệm được một ít thời gian.
Trước khi Lương Hạ đứng ở sân nhà Cố Thần, thì Quý Trạch Tuấn đã nấp ở bên ngoài lan can, dây thường xuân che chắn rất tốn sức.
Chuông cửa vang lên, nhưng Cố Thần đang nấu cơm trong phòng bếp, đành phải để Lăng Kỳ ra mở cửa.
"Ai thế?". Một lúc lâu không có tiếng nói, Cố Thần liền từ phòng bếp đi ra.
Đừng ở cửa là gương mặt Lương Hạ thừ ra, nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trong hốc mắt cô còn có chút ẩ