Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.
ữa bác sẽ hỏi lão Quý, cháu a, còn thời gian thì làm việc một chút, khoa xã hội rảnh rỗi như thế sao? Bác thấy cũng không có việc gì xảy ra, chắc là rảnh rỗi ăn nói linh tinh". Tuy khoa trưởng Mạnh yêuthương cháu gái duy nhất của mình, nhưng ở phương diện khác ví dụ như thái độ làm việc, thật sự không thể gật bừa, cả ngày chỉ nghĩ đến Quý Trạch Tuấn.
Em dâu em trai đáng thương đã sớm qua đời, ông là bác đương nhiên phải chịu trách nhiệm với hôn nhân đại sự của người đẹp Mạnh, đành phải bán cái mặt già này đi hỏi thăm lão Quý vậy.
" Lão Mạnh, hiếm khi đến tìm tôi nha!". Quý Hạng Minh vừa nhìn thấy cộng sự tốt, tay nhanh chóng ngừng làm việc, "Có việc gì thế hả?".
"Lão Quý à, hai ngày nay Quý Trạch Tuấn dẫn đến một tiểu trợ lý cũng không nói với tôi, chỉ biết được khi cháu gái tôi nói đến lúc nãy ". Lão là bạn bè đã cộng tác vài chục năm đương nhiên không cần nhiều lời khách sáo, trưởng khoa Mạnh đi thẳng vào vấn đề.
"Gần đây Trạch Tuấn làm vụ án Lăng Phong, bận rộn váng đầu, cũng không kịp làm thủ tục, một lát nữa tôi để cho ông trị tội nó". Quý Hạng Minh vui tươi hớn hở rót ly trà đưa lão Mạnh, dường như ông đã nghe ra mục đích đến tìm của lão Mạnh.
"Chuyện nhỏ, quan trọng là hình như cháu gái tôi thích Quý Trạch Tuấn, đột nhiên dẫn vào một trợ lý, khó tránh khỏi nó tìm đến tôi cằn nhằn". Lão Mạnh nâng ly trà nên nhấp một ngụm:"Ah trà này là loại trà gì? Ngon hơn so với trà Long Tĩnh của tôi".
"Ha Ha Ha cái này làm sao có thể nói cho ông biết được, nếu không sau này làm sao ông lại đến tìm tôi uống trà đây!". Quý Hạng Minh cố ý không trả lời vấn đề này cho lão Mạnh, bây giờ chưa phải lúc nói.
“Cái con trên tường này mọi người đều gọi là ê mon gì, mỗi lần tôi đi vào đều hóa đá!". Lão Mạnh thay đổi chủ đề, không nhắc lại trợ lý của Quý Trạch Tuấn, tuy không nghe được chút gì từ trong miệng Quý Hạng Minh, nhưng ông ta tránh mà không trả lời nhất định là có nguyên nhân, tiếp tục quấy rầy cũng vô ích.
"Doraemon! Nói bao nhiêu lần!". Quý Hạng Minh làm bộ như không vui, :"Tôi nói lão Mạnh này, ông thật sự chưa từng xem à? Xem rất hay đấy".
Chuyện xưa kể rằng khoảng thời gian Diêu Lệ Cẩm còn trẻ rất thích xem ti vi, nhưng về sau gả cho Quý Hạng Minh liền không còn yêu thích ti vi nữa, nguyên nhân là bởi Quý Hạng Minh chỉ cần rảnh rỗi chắc chắn xem Doraemon, ti vi không lưu được đĩa,còn kiên quyết kéo Diêu Lệ Cẩm xem cùng. Vì thế cho đến bây giờ Diêu Lệ Cẩm đối với Doraemon vẫn canh cánh trong lòng,đêm đó bọn họ động phòng ti vi vẫn bật liên tục.
"Tôi thích xem phim hoạt hình hành động Ultraman, tôi đã có tuổi không xem phim hài". Lão Mạnh khoát tay bày tỏ thưởng thức của mình không giống với Quý Hạng Minh, "Tôi đi trước,đang vội vụ án chưa xong, lần sau lại đến nói chuyện với ông".
"Được. Vụ tập đoàn Ngân Hà xâm phạm quyền tương đối phiền hà, ông vất vả rồi".
Quý Hạng Minh đứng tiễn Lão Mạnh đi khỏi, đóng cửa lại sau đó thở dài, cháu gái kia của lão Mạnh là người đẹp khoa xã hội,cũng rất phiền phức, vì sao Trạch Tuấn lưu tình khắp nơi, không được, chờ ngay mai nó đánh xong vụ kiện phải giáohuấn một trận cho tốt.
Sau khi kết thúc thực tập vào tháng bẩy, ngày nào Cố Thần cũng chỉ ở nhà một mình, xào hai phần đồ ăn hoặc là gọi đồ ăn bên ngoài, phần lớn thời gian đều ở đây đọc sách, chỉ số thông minh của anh so với người bình thường ví dụ như Lương Hạ có phần cao hơn một chút, nhưng không phải là thiên tài, vì thế hàng năm đứng thứ nhất hoàn toàn là do siêng năng, không có nhiều nam sinh học kế toán, vào ngày nghỉ còn đọc sách thì đúng là báu vật quốc gia.
Bởi vì Lăng Kỳ bỏ nhà đi nên cuộc sống nhàn nhã an tĩnh như núi Nam Sơn bị thay đổi, chuyện thứ nhất Cố Thần làm vào buổi sáng không phải gánh trên lưng sổ sách mà là đi ra ngoài mua đồ ăn sáng cho Lăng Kỳ.
So với Cố Thần giản dị thực tế, điều đầu tiên Lăng Kỳ hơn anh một danh hiệu giàu có, thứ hai là chỉ số thông minh trời phú cao hơn. Bản lĩnh gặp qua khó mà quên được của Lăng Kỳ khiến Cố Thần cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối, trong trường học người theo đuổi nắm cũng phải thành một bó to. Nhưng nữ thần cũng có khuyết điểm, đó là thể dục vĩnh viển ở điểm 60, vì từ nhỏ tim của nữ thần không được tốt lắm, thành tích chạy bộ không đủ.
Đối với trình độ và thành tích của đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này từ trước đến nay đều không phân cao thấp, kì khảo sát luôn ngang hàng nhau đứng thứ nhất, nhưng vì môn thể dục, tổng điểm thành tích của Cố Thần so với Lăng Kỳ cao hơn 0,1.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao Lăng Kỳ mới tỉnh, hai mắt chưa mở ra hoàn toàn đã ngửi thấy mùi đồ ăn. Nghĩ đến Cố Thần đang ở ngoài cửa nấu cơm cho cô, cười ngây ngô mấy giây liền vội vã rời giường.
"Đã dậy rồi?". Đối mặt với Lăng Kỳ, Cố Thần luôn luôn nở nụ cười dịu dàng ấm áp, cũng chính vì nụ cười này, khiến Lăng Kỳ đắm chìm thật sâu, không thể tự thoát ra được.
"Em, đi đánh răng trước đã". Lăng Kỳ còn chưa qua đêm ở cùng một chỗ với Cố Thần, dù hôm qua không ngủ chung một phòng, nhưng vẫn coi như là ở chung, người đầu tiên nhìn thấy khi thức dậ