Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/821 lượt.
chỉ làm khách mời, thậm chí có đi hay không đều là tự nguyện.
Các tế bào văn học tự nhiên của Lương Hạ không thích hợp đối với với văn nghệ, vì thế sáng sớm thứ bảy bị điện thoại của Chu Hàn đánh thức cực kỳ khó chịu, cái gì mà chủ tịch nghệ thuật đoàn trường lần thứ nhất và ca sĩ 2 lần vô địch hát nhạc đệm, lại còn không phải là siêu sao ca nhạc chân chính kích động cái rắm à, nhưng vẫn mơ mơ hồ hồ đáp ứng giúp Chu Hàn vậy.
Quý Trạch Tuấn đột nhiên lật người giật lấy điện thoại Lương Hạ,nhanh chóng tìm được nút tắt máy, giải quyết xong lại ôm Lương Hạ ngủ thiếp đi.
Thứ nhất là không cần phải đi làm, hai là khôi phục thân phận sinh viên, thần kinh liền thả lỏng, cho đến khi mặt trời lên cao mới rời giường, đương nhiên vẫn còn phải chào bố chồng, nếu không phải Quý Hạng Minh làm ra sự kiện Ô Long, khiến giữangười lớn và người trẻ có chút lúng túng, Diêu Lệ Cẩm đã sớm gọi dậy từ lâu.
Lương Hạ không để phí cơ hội duy nhất, khiến Diêu Lệ Cẩm không cam lòng, nhưng lại không được sai Lương Hạ ở lại làm cơm tối, không thể làm gì khác hơn là bày ra trạng thái tĩnh lặng xem Lương Hạ có thể chủ động xin đi giết giặc hay không, vì để cho Lương Hạ dễ phát hiện nội tâm hơn, Diêu Lệ Cẩm không đi ra ngoài đánh bài dạo phố, cũng không xem phim chiếu bóng tập yoga, mà chỉ ngồi ở ghế salon dễ trông thấy nhất trong phòng khách - đan khăn quàng cổ.
Lương Hạ duy trì trầm lặng cao độ, đầu cúi gằm, cho đến khi lên xe cũng không biết xấu hổ nhìn mẹ chồng một giây trước khi vượt qua.
"Cẩn thận một chút". Diêu Lệ Cẩm còn chưa kịp cùng con trai nói đôi câu đã bị Quý Hạng Minh kéo vào trong nhà.
"Trạch Tuấn cũng đã 28 tuổi rồi, bà đừng coi nó như một đứa trẻ". Quý Hạng Minh biết Diêu Lệ Cẩm vì cái nhà này mà nghỉ việc, lương chủ yếu dựa vào ông và con trai, nhưng kể từ khiTrạch Tuấn ra bên ngoài ở, cái tỷ lệ này hơi chệch hướng 5:5.
"Ông ở trong lòng tôi cũng chỉ là đứa trẻ, ông đi xem Doraemon đi!". Diêu Lệ Cẩm chuyển đôi mắt nhỏ, uốn éo cái mông đi tậpyoga.
Quý Hạng Minh theo phía sau đuôi: " Bà cũng không phải là chưa từng thử qua tôi..... Không nhất định là trẻ con mới xem phim hoạt hình, còn có thể là sự ngây thơ của những người thành công!".
"Bang!". Diêu Lệ Cẩm không chút lưu tình nhốt Quý Hạng Minh ở ngoài cửa.
*****
Lương Hạ vốn định đến tiệm thuốc thăm bố mẹ, Quý Trạch Tuấn không đồng ý, nếu đi sẽ trễ nải ít nhất hai giờ đồng hồ, trở về lại còn muốn đi đến thư viện ôn bài đến bốn tiếng đồng hồ, vậy tối thiểu bảy rưỡi mới có thể gặp nhau ở sào huyệt ân ái, cơm nước xong lại không thể vận động ngay được. Nói một cách khác, anh đã đau khổ năm ngày còn phải cố gắng nhịn đến bảy giờ, nhất định sẽ nhịn hỏng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Trạch Tuấn đỏ bừng, Lương Hạ biết anh nói thật nên cũng không làm trái lại nữa, dù sao lấy trứng chọi đá, thua thiệt sẽ là trứng.
Nhưng mà khi đồng hồ đeo tay hiện thị bảy giờ, Lương Hạ thật sự kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, Quý Trạch Tuấn hạ chỉ thị muộn nhất là sáu rưỡi phải xuất hiện ở cửa nhà.
Cũng không đủ thời gian quay về ký túc xá thay quần áo, hành trình không đứt đoạn chạy như bay tới vạch đích, lúc sang đường thiếu chút nữa bị xe đâm, chưa kịp hoàn hồn lại tìm không ra chìa khóa, đang ở trong túi cũng bị lật rơi xuống đất, thoáng cái Quý Trạch Tuấn mở cửa đi ra.
"Bảy rưỡi". Giờ phút này đoán chừng anh so với nhiệt độ tủ lạnh còn cao hơn.
Lương Hạ ngồi chồm hổm trên mặt đất nhặt đồ, cơ thể bởi vì thở hổn hển mà rung lên, khiến cho người ta sinh ra ý nghĩ xấu,sau khi đứng dậy lại trợn to đôi mắt nhìn vô tội, chẳng qua là bộ dạng đầm đìa mồ hôi quá mức nhếch nhác.
Ngó nghiêng dưới phòng bếp một tiếng đồng hồ, ngọn lửa trong đôi mắt cũng có thể đốt khí than, cho đến khi Lương Hạ lảo đảo xiêu vẹo chạy vào tầm mắt của anh, mới quệt mồm lẩm bẩmcâu: "Coi như em thức thời". Thật ra Quý Trạch Tuấn tức giận đồng thời cũng lo lắng, lo lắng Lương Hạ lanh chanh láu táu ở ngoài đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mặc dù trường học gần đây nhưng cũng phải đi qua trung tâm giao thông, cũng may là bình yên vô sự.
Lương Hạ chạy lộn xộn khiến nhìn qua vô cùng hấp dẫn, Quý Trạch Tuấn cảm nhận được vật nhỏ của mình trỗi dậy, muốn nói lại thôi, nhận lấy cái túi của cô cắn răng một cái, đẩy cửa phòng tắm, muốn gào một tiếng nhưng lại khó khăn nuốt xuống, vẫn nên đợi cô ấy tắm rửa sạch sẽ rồi giết mổ thưởng thức.
Rốt cuộc rửa xong cái bát cuối cùng, Quý Trạch Tuấn cười xấu xa một cái sau đó tắt tất cả đèn trong nhà, Lương Hạ không đem theo quần áo để thay, vì thế đang mặc áo sơ mi của anh ngồi trên giường xem ti vi, đột nhiên bóng tối xuất hiện dọa cô giật mình, nếu như không phải là thấy Quý Trạch Tuấn nhấn chốt mở cửa còn tưởng rằng là đứt cầu dao.
"Anh bây giờ cũng muốn giống như em trước kia hay tiết kiệm điện à, sao lại tắt tất cả đèn, T V rất tối".
Quý Trạch Tuấn không lên tiếng, tiến lên tắt ti vi cái "phụt".
Lương Hạ bây giờ mới ý thức được vấn đề mình vừa nói rất ngu xuẩn, nhưng hình như Quý Trạch Tuấn không có