Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/686 lượt.
a bỏng cả tay, cũng may là cầm muỗng chắc, nếu để súp rơi xuống liền thảm.
Quý Trạch Tuấn cảm giác được Lương Hạ thoáng run rẩy, lập tức xoay người cô, vẻ mặt khẩn trương: "Có bị thương chỗ nào không? Là anh không tốt đi hù em".
Tối hôm qua còn mặt dày mày dạn để cho cô xem phim người lớn, nhưng bây giờ cau mày hốt hoảng quan tâm cô, trong lòng Lương Hạ không khỏi dấy lên một trận rung động, "Em không sao hết,,,,,, trái lại mắt anh hơi hồng, có phải phòng bếp nặng mùi khói không, khói dầu mỡ không tốt đâu, anh đi ra ngoài trước đi, rất nhanh là có thể ăn cơm".
Quý Trạch Tuấn nào chịu đi ra ngoài, một tay liền ôm Lương Hạ vào trong lòng, ôm gắt gao, chỉ sợ sẽ biến mất, "Bà xã".
Bọn họ rất ít khi gọi vợ chồng với nhau, có gọi cũng là đang trêu chọc, chưa từng có bao giờ ôn hòa giống như hiện tại, Lương Hạ vốn tưởng răng Quý Trạch Tuấn còn có đoạn sau, nhưng lúc lâu cũng không phản ứng, thời gian giống như ngưng lại chỉ còn tĩnh lặng.
Cho đến khi cái nắp nồi kêu lên một tiếng Lương Hạ mới ngẩng đầu thoát khỏi lồng ngực Quý Trạch Tuấn, "Canh ngon lắm, anh giúp em bưng ra ngoài thôi".
Quý Trạch Tuấn nhéo mặt Lương Hạ hai cái rồi mới bưng nồi canh đi ra ngoài, thật ra muốn vuốt tóc cô, đáng tiếc là buộc tóc đuôi ngựa.
Diêu Lệ Cầm quan sát tống thể sáu món trên bàn, rất thích hợp vào buổi tối mùa hè, thầm khen một chút. Còn Quý Hạng Minh nếm thử một miếng da xào nấm mèo trực tiếp khen thưởng khích lệ, mát mẻ mà ngon miệng.
Sau khi ăn xong Quý Hạng Minh gọi Lương Hạ vào thư phòng, Diêu Lệ Cầm tuy không hiểu nhưng không gây khó khăn, bát có giúp việc rửa, trái lại bà có thể lôi kéo con trai xem ti vi.
"Bố chồng có chuyện muốn nói với con?". Lương Hạ không còn căng thẳng như lúc mới vào nhà họ Quý, lâu ngày phát hiện người nhà họ Quý cũng rất dễ thân cận, hơn nữa vừa mới bắt đầu bố chồng đã che chở cho cô, thường cố gắng an ủi cô, giống như tình thương của cha ruột.
"Thế này, Trạch Tuấn thuê một phòng chung cư gần trường học, con có ý định ở chung với nó không?". Quý Hạng Minh làm chủ gia đình luôn luôn chú ý đại cục hơn so với vợ con, coi trọng tiểu tiết,
"Tạm thời không có ạ.... Ở ký túc xá thuận tiện hơn một chút,hơn nữa bây giờ thầy trò, cũng không thể quá gần gũi". Lương Hạ không hiểu rõ ý tứ bố chồng, không thể làm gì khác hơn là nói thật.
" A được, việc học của con có cái gì cần giúp đỡ phải trực tiếp tìm Trạch Tuấn, chúng ta để cho nó đi làm giáo viên một mặt để nó nghỉ ngơi một thời gian, mặt khác chính là chăm sóc con nhiều hơn một chút, bây giờ con là trách nhiệm nặng nề, chúng ta không yên tâm để con một mình ở trường học".
Trách nhiệm nặng nề? Lời này của bố chồng có chút nghĩa khác nha, nhưng mà không ngờ bố muốn cô và Quý Trạch Tuấn ở chung, vì thế không thể chỉ là phương diện trách nhiệm kia chứ? Thôi, cứ theo yêu cầu mà làm là được, "Con hiểu rõ rồi, cảm ơn bố chồng quan tâm".
"Vậy con về phòng nghỉ trước đi, bố còn muốn nói chút việc cùng Trạch Tuấn".
"Vâng". Lương Hạ đóng cửa lại, đi xuống lầu gọi Quý Trạch Tuấn, không biết bố chồng muốn nói gì với anh ấy.
Diêu Lệ Cẩm đang nhận điện thoại của bạn, thật sự không đủ công phu quản thúc hai đứa nhỏ, nếu không khẳng định tóm lấy Lương Hạ hỏi cho đến cùng.
Lúc đi đến cửa thư phòng, Lương Hạ duỗi ngón tay ý bảo Quý Trạch Tuấn mau vào đi, mình ở trong phòng đợi anh.
"Ba".
"Vào đi". Quý Hạng Minh tháo kính xuống, nhìn con trai cười không ngừng, "Con thay đổi nhiều đấy, phong cách cũng thay đổi".
"Quá khen quá khen, làm giáo viên nên không giống như luật sự ăn mặc như này thực sự đĩnh đạc". Quý Trạch Tuấn rất tùy ý ngồi xuống, so với soạn giáo án chỉnh sửa tài liệu kiện tụng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, thư phòng trong nhà cũng để đấy không dùng đến, còn nhớ rõ lần trước cùng Lương Hạ ở bên trong vui đùa một trận.
"Con động vào tiểu Hạ mấy lần?". Hai tay Quý Hạng Minh nắm lại, vẻ mặt nghiêm túc.
"Hả?". Quý Trạch Tuấn không ngờ bố xoay chuyển nhanh như vậy, lại hỏi chuyện riêng trong phòng, "Bón năm lần thôi".
"Có biện pháp ngừa thai không?". Từ trước đến nay bất kể tác phong làm việc của Quý Trạch Tuấn bên ngoài, từ trước đến giờ nó rất chững chặc, không không làm ra chuyện gì sai lầm,nhưng bây giờ đối tượng đổi thành bà xã, còn là một sinh viên,không thể không để tâm.
"Con sợ hù Lương Hạ sợ, vì thế làm không nhiều lắm, đều ở kỳ an toàn". Quý Trạch Tuấn nói cũng đều là sự thật, nhưng cho đến giờ anh nghĩ cứ để thuận theo tự nhiên, nhưng mấy lần đều vừa đúng kỳ an toàn, lúc này chỉ còn chờ tạo hóa.
"Trước chúng ta cũng muốn tiểu Hạ có thể mang thai chắt tôn nhà họ Quý, nhất là cụ cố rất trông mong chuyện này, nhưng bệnh tình cụ cố đã ổn định lại rồi, thật ra cũng không phải quá gấp, chủ yếu là tiểu Hạ mới học đại học năm 3, ba cảm thấy sau khi học hết đại học năm 4 sau đó có thì sẽ tương đối thuận lợi, con cứ nói đi?".
"Con cũng nghĩ vấn đề này như vậy, về sau con sẽ chú ý". Từ lúc làm giảng viên, đứng ở trên bục giảng nhìn Lương Hạ, đã cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng nếu như cô mang bầu,