Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/692 lượt.

m thêm một lần đứng nữa.






Lương Hạ không nhớ nổi tình cảnh tối hôm sau, chỉ cần dùng đầu ngón chân đoán cũng biết là sức cùng lực kiệt ngủ thẳng đến tận hai giờ chiều ngày hôm nay mới tỉnh! Nếu như người người đều dùng tuổi thanh xuân để ngủ thì tổ quốc không có hi vọng phồn vinh thịnh vượng rồi.
Chỉ có một mình cô trên giường, tên tiểu cầm thú Quý Trạch Tuấn khốn kiếp dậy cũng không gọi cô, còn chưa oán trách đủ, đột nhiên nghe thấy âm thanh huyên náo bên ngoài, hình như đang cắt thái cái gì đó.
Lương Hạ giống như mọi hôm vén một nửa chăn ra chuẩn bị đứng dậy, nhưng cơ thể còn chưa kịp thẳng lên đã lại ngã xuống.
Quý Trạch Tuấn dường như nghe được tiếng động liền thả con dao thái thịt trong tay ra đi vào phòng ngủ, chỉ thấy Lương Hạ che eo của mình co rúc ở trên giường, dùng bốn chữ nhe răng trợn mắt để hình dung nét mặt của cô lúc này là chuẩn xác nhất.
"Thông qua việc này cho chúng ta biết, chuyện đầu tiên phải nhớ khi tỉnh dậy là gọi chồng yêu, đừng nên vội vàng rời giường,chồng chưa có bên người sẽ xốc hông". Mặt Quý Trạch Tuấn nở nụ cười vô hại, cố gắng đưa tay ôm lấy Lương Hạ.
"Chủ yếu là do em ngủ quá say, không ai chơi với anh sẽ nhàm chán, đàn ông nhàm chán sẽ làm việc nhà, anh vì em mà đặc biệt làm cơm rang, cắt nhỏ hành lá cộng thêm trứng~". Quý Trạch Tuấn cố tình lảng tránh đề tài có chết cũng không thừa nhận lỗi lầm của mình, dù sao Lương Hạ mới chỉ nói đúng một nửa.
"Ở đây không có cơm rang Dương Châu~". Lương Hạ hát câu tiếp theo, miễn cưỡng cười một cái, Quý Trạch Tuấn thực sự chỉ biết nấu mì ăn liền, các loại hoành thánh, vì cô mà học rang cơm chắc chắn là thật, nhưng bây giờ cô không thể cảm động nổi, bởi vì quần áo ẩm ướt phải quấn chăn.
"A~ há mồm". Quý Trạch Tuấn tiếp tục giả vờ ngốc nghếch xem nhẹ sự không thoải mái của Lương Hạ, múc một thìa cơm đút vào miệng cô,
"Ừm~". Lương Hạ nhai cơm đột nhiên cau mày lắc đầu điên cuồng, vẻ mặt thống khổ.
"Thế nào? Ăn không ngon à". Quý Trạch Tuấn nghi ngờ nhìn lương Hạ, không đúng nha, anh đã thử rất ngon mà.
"Em chưa đánh răng!". Lương Hạ rất thống khổ nuốt cơm xuống,dù sao cũng không thể lãng phí được.
"Ha ha ha ha~". Dáng vẻ Lương Hạ khập khiễng kéo chăn ở trong mắt Quý Trạch Tuấn cực kỳ đáng yêu, không uổng công anh dậy sớm giặt quần áo.
Cả một buổi chiều Quý Trạch Tuấn bắt Lương Hạ giúp anh soạn giáo án, trừ lúc đi vệ sinh, nếu không không cho rời đi nửa bước. Để chứng mình tinh thần Tiểu Cường bất khuất ý chí không thể khuất phục, Lương Hạ không ngừng chạy đi ít nhất năm lần,nhưng mỗi lần đều bị Quý Trạch Tuấn dễ dàng tóm được, không tốn chút sức nào xách về bên cạnh, còn phải bị trừng phạt mấy lần suýt chết, ngón tay của anh cũng không an phận trêu chọc.
Cuối cùng nhẫn nhịn đến khi màn đêm buông xuống, Lương Hạ dốc hết toàn lực vọt ra ban công, lấy khí thế nhanh như chớp mặc quần áo tử tế, xoay người kêu gào mấy cái. Quý Trạch Tuấn bởi vì mới làm PP T được một nửa nên không kịp bắt được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô diễu võ dương oai, ngâm nga tiểu khúc thu dọn đồ đạc.
"Em đi đây, Hon ney~". Lương Hạ uốn éo cái eo, phong thái yểu điệu lắc lắc ở trước mặt Quý Trạch Tuấn, sau đó đi ra phía cửa chính, không thèm ngoái đầu nhìn lại cười một tiếng, " Đừng nhúc nhích, đang lập trình, không cẩn thận là mất sạch".
Quý Trạch Tuấn giận đến nghiến răng, nhưng anh nhìn chằm chằm video trên tay, nếu không phải làm bảng mã. Quỷ nghịch ngợm, thời gian còn dài, một ngày nào đó em sẽ phải ngoan ngoãn sống ở phía dưới anh.
Lương hạ thuộc thể loại tiểu nhân đắc chí không phải lần một lần hai, nhưng vì sao chiếm được tiện nghi trên người Quý Trạch Tuấn lại có thể cao hứng như vậy.
*************
"Vừa đi vừa cười bị động tình à~". Đột nhiên Chu Hàn cho Lương Hạ đòn cảnh cáo, đến ký túc xá ôm cây đợi thỏ chờ cô một tiếng đồng hồ.
"Vì sao cậu ngày nào cũng ở phòng của tớ thế?" Lương Hạ bị dọa đến mơ hồ, quả nhiên là có tật giật mình, cảm thấy thật xin lỗi Chu Hàn.
"Không đến phòng trọ của cậu làm sao biết cậu xuất hiện hay không! Theo tớ ra ngoài hàn huyên một chút đi". Chu Hàn không cho Lương Hạ cơ hội ngồi xuống đã đẩy cô ra cửa.
Bờ hồ vẫn giống như trước tràn đầy các đôi tình nhân hẹn hò, Lương hạ cũng hơi hâm mộ, cô và Quý Trạch Tuấn không có cơ hội làm như thế.
"Hai ngày nay đi những chỗ nào thế hả". Chu Hàn cực kỳ đàn ông ôm cổ của Lương Hạ, không chút kiêng dè tìm tòi nghiên cứu ánh mắt người khác, phải biết bây giờ lỗ mũi người rất tinh,mắt lại nhạy cảm, suy nghĩ là cử động.
"Về nhà". Lương Hạ trả lời rất trấn định, trước mắt xem như còn chưa có nói láo, cô chỉ là không trở về nhà ba mẹ thôi,
"Tớ tự hỏi bản thân mình cũng biết cậu không về nhà, khai báo thành thật!". Ngày hôm qua Chu Hàn có tâm huyết tan việc muốn tìm Lương Hạ đi dạo chợ đêm, điện thoại không gọi được nên không thể làm gì khác hơn là tìm Từ Khả, nhưng Từ Khả nói cô ấy chưa về phòng, gian khổ chờ ở cửa nhà Lương Hạ thì trùng hợp gặp ba mẹ cô, lập l