Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.
giáo để ngụy trang.
Cố Thần không còn cách nào phẫn nộ bỏ đi, Lương Hạ thở phào nhẹ nhõm tiếp tục đi ra cửa. Nếu suy đoán của Chu Hàn là thật, thì Mạc Tước đúng là thích Cố Thần. Mình đã từng làm ra cái chuyện thổ lộ công khai ngu xuẩn đó, cho nên đã hấp dẫn sự chú ý của cậu ta? Nghĩ như vậy dường như đã hiểu, sau này tốt nhất nên tránh cho xa.
Cũng không hiểu hôm nay trúng tà gì, vừa ra khỏi bãi tập một bước, trước mặt đã thấy xuất hiện gương mặt sắc đẹp thay cơm.
“Ngọn gió nào đưa em tới đây?”
Cái tên Hàng Triệt này chỗ nào cũng thấy mặt, vừa mới nhìn thấy nụ cười của Mạc Tước, thì bí mật sau lưng Lương Hạ, cái tên Hàng Triệt này cũng thật quái quỷ.
“Hết việc nhàm chán, ăn cơm xong thì đi dạo đến đây”
Chỉ là nụ cười của Hàng Triệt có vẻ sạch sẽ hơn Mạc Tước một chút, ít nhất có vẻ đơn thuần không ngụy trang, Lương Hạ ngẫm nghĩ một chút cũng không muốn tìm hiểu âm mưu sau lưng Hàng Triệt là gì nữa.
“Anh thường xuyên đến đại học O đi dạo?” Lương Hạ nhớ trước đây ở ban công cũng đã từng nhìn thấy anh ta.
“Phải rồi. Lúc này có phải Học trưởng nên mời học muội cái gì để ăn không nhỉ? Nếu không thì thật thất lễ” Hàng Triệt cố làm ra vẻ suy tư, thu hút ánh mắt của mấy em khóa dưới qua đường.
Lương Hạ thấy không ổn liền thúc giục Hàng Triệt đi mau, muốn xin thì nói rõ một chút.
Nhưng Lương Hạ vạn lần không nghĩ tới Hàng Triệt sẽ mời cô ăn dưa hấu, lại còn ngồi bên hồ.
“Mỗi người một nửa cho tình cảm” Hàng Triệt đưa một cái thìacho Lương Hạ “Lúc trước đi học mua dưa hấu không mang thìa, giờ tốt rồi”
Lương Hạ bất đắc dĩ cười cười, thật may là cô mặc quần dài, nếu không sợ là bị muỗi cắn chết, nhìn nửa quả dưa hấu trong tay,lắc đầu cắm thìa vào, làm nhảm “Thật là mất mặt”
“Có gì mất mặt, em xem đi…” Hàn Triệt chỉ vào đôi tình nhân bên cạnh “Bọn họ đều nhìn với ánh mắt hâm mộ, chúng ta uống nước ngọt, bọn họ uống nước miếng”
Lương Hạ quẫn bách vùi đầu vào miếng dưa hấu, rốt cuộc không hiểu vì sao lại cùng tên ngốc như anh ta đến bờ hồ mà ăn dưa hấu.
Ăn xong một nửa, Hàng Triệt còn nói một câu khiến Lương Hạ rớt mắt kính: Mình rất thích cậu.
Lương Hạ sững sờ ít phút, thì ra Hàng triệt thực sự quỷ quái, chỉ là đành triệt để giả bộ ngu “Em có lần từ ban công nhìn thấy anh đi dạo bên hồ”
“Anh tới để nhìn em” Hàng Triệt phản ứng cũng rất nhanh, khiến Lương Hạ hiểu thế nào là biết nghe lời.
“Chả buồn cười gì”
“Để cảm thụ một chút hơi thở của em” Hàng Triệt nghiêm túc nói “Nhưng bây giờ anh đã biết em ở căn nhà trước mặt này rồi”
Lương Hạ cau mày kinh ngạc, Hàng Triệt dùng chiêu bài cười ấm áp giải thích “Vừa rồi em thường xuyên ngẩng đầu nhìn cùng một vị trí, còn biến đổi vẻ mặt, anh đoán em đang nhìn ký túc xá của mình”
“Holmes không tìm anh đóng thế thật đáng tiếc” Lương Hạ nhếch nhếch miệng, cô lo lắng bị người quen bắt gặp, học kỳ này cô đã phải trốn trốn tránh tránh cùng với một tên trộm rồi,nếu không phải tối nay đi xem biểu diễn cô cũng sẽ không tới bên hồ, nếu không thể quanh co tốt nhất là nói thẳng “Em đã có người trong lòng rồi”
“Là Quý Trạch Tuấn sao?” Hàng Triệt quả nhiên liệu sự như thần.
Lương Hạ do dự một hồi, nghĩ thầm dù thế nào đi nữa anh ta cũng đã tốt nghiệp “Phải”
“Anh biết ngay, em xuất hiện ở phòng quản lý rất kỳ quái, Quý Trạch Tuấn sẽ không vô duyên vô cớ tìm một phụ tá không không chuyên nghiệp.” Hàng Triệt khoét một miếng dưa hấu đưa lên miệng “Em nhất định là có liên quan, mơ ước vẻ đẹp rắn rỏi của Quý Trạch Tuấn, nịnh bợ anh ta.”
“Há há, hiểu là tốt rồi, không muốn nói đến nữa” Lương Hạ nghe Hàng Triệt nói xong, thở dài một hơi, anh ta đúng là rất rõ lý lẽ,mặc dù xem cô như bạch tuộc.
“Nhưng nghe nói bây giờ anh ta là thầy của em, xem ra càng phức tạp hơn” Hàng Triệt vừa nói xong còn dừng lại một chút nhổ hạt dưa hấu.
“Đừng có suy đoán lung tung nữa” Lương Hạ bỗng chốc đứng dậy, ném vỏ dưa hấu vào thùng rác bên cạnh “Em đi về, anh tốt nhất đi làm đi, đừng nghĩ những chuyện linh tinh này nữa”
Phải khí phách mới giải quyết được vấn đề, đối mặt với sắc đẹp phái nam, nên phủi mông chạy mất mới là quy tắc phụ nữ đã lập gia đình nên tuân thủ. Hàng Triệt cũng đành ngồi ăn cho xong dưa hấu, không biết Lương Hạ đã ăn xong chưa, thừa dịp anh không chú ý đã ném đi, đây là loại dưa Đông Đài thượng hạng nha.
Lương Hạ cũng không về thằng phòng ký túc xá, mà nằm trên lan can hít thở không khí trong lành. Gần đâu cô gặp phải một mớ chuyện rắc rối, nhiều hơn cả hai mươi năm trước của cô cộng lại.
Trước mặt là ký túc xá của nam sinh năm 3, tầng 1, 2,3 đều là khoa kinh tế, tầng 4 hình như khoa nghệ thuật. Cho nên nói Mạc Tước hoàn toàn có thể đang ở góc nào đó tầng 4 nhìn cô chằm chằm, cho đến khi điện thoại di động đổ tiếng chuông quen thuộc, Lương Hạ mới giật mình cô vừa tự biến mình thành nữ chính trong phim kinh dị viễn tưởng, nhẹ nhàng lấy tay quạt quạt rồi đi vào cửa ký túc xá.
“Alo” Cố mở cửa, Lương Hạ cũng không kịp nhìn xem ai gọi.
“Lá gan em thật lớn, dám quá 24h rồi còn chưa gọi điện thoại cho anh. Trong lò