Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/695 lượt.
ng em có còn người chồng là anh không? Ngày nào cũng chỉ biết học, có thể về nấu cơm cho anh không? Cũng không chủ động nịnh nọt. Em có tuân thủ tam tòng tứ đức khônghả..”
Lương Hạ không chen vào câu nào, Quý Trạch Tuấn gầm thét như vè nửa ngày, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, nếu bảo anh tức giận, trong những lời nói đó sẽ không nhiều ý trêu đùa như vậy, nếu bảo anh không tức giận, sao lại không cho cô cơ hội nói chuyện, Lương Hạ nhìn ba người bạn cùng ký túc xá, do dự không biết có nên gọi là cho Quý Trạch Tuấn hay không.
“Đồ nha đầu thối không có lương tâm” Chu Hàn đột nhiên phá cửa xông vào, giật mình cả lũ, 4 người cùng hoảng sợ nhìn cô.
“Mình không nói các cậu, ngoan, làm gì cứ làm đi” Chu Hàn cười híp mắt phất phất tay với 3 người kia, mọi người đều lập tức hiểu là cô tìm Lương Hạ tính sổ, Từ Khả gần đây có chút quan hệ với Lương Hạ rung rung vai cười vẻ hả hê, Chu Hàn rất không khách khí kéo Lương Hạ ra ban công.
“Cậu nói mình à?” Lương Hạ điềm đạm đáng yêu nhìn Chu Hàn,đột nhiên nhớ lúc trước cô đi vệ sinh “Bụng cậu không có việc gì chứ?”
“Ai u, cậu còn lo cho mình cơ à? Không thèm đợi người ta đã chuồn rồi” Chu Hàn câu nặng câu nhẹ khiến Lương Hạ sợ quá hắt hơi một cái.
“Vãi hàng” Chu Hàn bất hạnh bị bắn đầy mặt.
“Mình sai rồi sao?” Lương Hạ rụt đầu một cái, cô dường như quên mất Chu Hàn đau khổ ngồi ở toilet “Mình có chụp hình, lát nữa sẽ gửi sang cho cậu”
“Xem như cậu biết điều, haiz, mình nói cho cậu biết, vừa rồi mình gặp thấy Quý trên đường, nhưng dáng vẻ hình như chẳng vui mừng gì.” Chu Hàn nghiêm mặt “Quan trọng nhất là, thầy ấy không thèm để ý đến mình, mình rất ít chủ động chào hỏi thầy giáo”
Lòng Lương Hạ chìm xuống, Quý Trạch Tuấn xuống khỏi sân khấu không có hoạt động gì thêm. Cho nên nguyên nhân anh gầm thét là vì cô ngồi cùng với Hàng Triệt sao?
“Sao trông cậu còn lo lắng hơn mình thế?” Chu Hàn không hiểu thế nào nhìn Lương Hạ.
“Tiểu Hàn tử à, thầy trò yêu nhau không đáng tin cậy, sinh viên khoa nghệ thuật cũng thế, cậu nên cân nhắc cho kỹ, mình còn có việc, không nhận tội với cậu được, nhớ buổi tối đắp chăn cho kín nhé.” Lương Hạ căng tai quan sát, đẩy Chu Hàn ra ngoài,cho đến khi nhốt cô ngoài cửa, lại làm chuyện có lỗi với thầyQuý, tiền đồ lại lo khổ rồi.
Nhưng Lương Hạ đã sớm học được sự khôn khéo lõi đời, gửi cho Quý Trạch Tuấn một tin nhắn mập mờ:
<Ông xã à, người ta vì ghen mới ngồi bên hồ ăn dưa hấu, vừa lên sân khấu, những con ngươi phía dưới như muốn lòi ra ngoài rồi, người ta giận anh không nói trước chuyện này. Cùng lắm ngày mai sẽ về nấu cơm tối cho anh, Chủ nhật mặc anh xử lý>
Một lúc lâu mới nhận được tin nhắn của Quý Trạch Tuấn:
Mặc dù nghe mấy lời này hơi rợn tóc gáy, nhưng tóm lại Quý Trạch Tuấn không còn giận nữa, Lương Hạ cũng không nghĩ ngợi nhiều rốt cuộc Quý Trạch Tuấn mua cái gì tốt.
Chuyện Mạc Tước thích Cố Thần cứ luôn luẩn quẩn trong đầu Lương Hạ, cô không kể lại chuyện đêm đó với Chu Hàn, khiến cô lo lắng từng giây từng phút, đi học cũng không có tinh thần.
Cho đến khi Chu Hàn cầm một xấp ảnh đến cho Lương Hạ thưởng thức cô mới tỉnh lại, mình đã lừa Chu Hàn quá lâu, cũng đến lúc đem bí mật của người khác nói với cô rồi.
Chờ Chu Hàn hoa tay múa chân giới thiệu xong mấy mấy tấm ảnh tinh xảo, như khuôn mặt Mạc Tước có thể nói là hoàn mỹ,kiểu tóc liều lĩnh nhưng không mất đi sự kín đáo, thân là con nhà giàu có nhưng không ăn mặc xa xỉ thậm chí còn biểu hiện một chút tinh thần chịu khổ, Lương Hạ không thể khống chế được nhịp đập của tim mình nữa, đem toàn bộ câu chuyện kể từ sau khi Chu Hàn đi vệ sinh nói ra hết.
“Mạc Tước nhìn cậu bằng ánh mắt căm thù xem ra cũng bình thường thôi, cậu ấy không biết cậu.” Chu Hàn lại không thèm để ý chút nào đến Lương Hạ.
Một câu nói chặn họng Lương Hạ khiến cô không biết phải nói gì, nếu bảo Mạc Tước biết cô sẽ dính dáng đến nhiều người “Anh ta xoay người một cái liền nhìn Cố Thần với ánh mắt dịu dàng như nước” Thêm mắm thêm muối là kỹ năng của phụ nữ, thủ pháp làm nền không đủ thuyết phục Chu Hàn vậy thì chuyển sang miêu tả chi tiết.
Thi Ân thấy vậy không biết làm sao đành dựng hai chiếc xe đạp ở ven đường, sau đó đỡ Chu Hàn đến hiệu thuốc bên cạnh “May cho cậu bị đâm ngay trước tiệm thuốc, nếu không sẽ phải đưa tới bệnh viện”
“Đau chết mất, cầu mong cái lão đó không có con nối dõi” Chu Hàn cực kỳ tức giận nhảy lò cò, Thi Ân đỡ cô ngồi xuống ghế, thầy thuốc ở tiệm thuốc rất khéo hiểu lòng người, thay cô xử lý vết thương, Thi Ân cầm hóa đơn ra quầy tính tiền, thấy gì đó khiến hai mắt cô bừng sáng.
“Bà chủ tiệm thuốc bây giờ đều mặc Bu berry Chanel nha, chúng ta bao giờ mới kiếm đủ tiền mua một chiếc khăn lụa đây” Thi Ân đỡ Chu Hàn dậy, lắc đầu than thở “Khoan đã, nhìn bà chủ rất giống mẹ Lương Hạ đi”
Chu Hàn vừa chuẩn bị bước xuống cầu thang, nghe thấy mấy chữ mẹ Lương Hạ lập tức dừng lại, nhìn vào bên trong, đúng lúc Hạ Vân đứng dậy đến chỗ dược sĩ buôn chuyện, Chu Hàn sững sờ “Đó chính