Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

là mẹ Lương Hạ, mình đã gặp nhiều lần rồi, đi đi, đi thôi”
Thi Ân tất nhiên không quá để ý mẹ Lương Hạ làm nghề gì nhưng suốt 4 tiếng đồng hồ ở tiệm bánh mỳ, Chu Hàn đều lẩm bẩm Lương Hạ là kẻ tiện nhân, lắc mình một cái biến thành kẻ có tiền mà không cho cô biết, bảo sao tự nhiên có nhiều quần áo mới như vậy, còn dám lừa cô là không đi làm nữa để quản thúc ba mẹ.
Sự bực mình này không thể để đến ngày hôm sau được, đúng lúc 9h tan tầm, Chu Hàn hỏa tốc đạp xe về ký túc xá, xách Lương Hạ ra hồ.
“Nhanh chóng xin lỗi ta” Mắt Chu Hàn sáng như đuốc, nhìn chằm chằm Lương Hạ, không thèm để ý mấy đôi tình nhân bên cạnh đang liếc nhìn.
“Tiện nhân lại đắc tội gì với nương nương rồi hả?” Lương Hạ phát hiện gần đây bị Chu Hàn túm tóc quả thật còn đáng sợ hơn cả mẹ chồng.
“Lệnh tôn lệnh đường lúc này buôn bán lớn thật nha” Chu Hàn híp híp mắt, Lương Hạ này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
“Cậu biết rồi?” Lương Hạ chột dạ nhìn Chu Hàn, quả nhiên làm chuyện xấu phải khiêm tốn, mở tiệm không nên mở ở trung tâm thành phố.
“Dù sao cũng phải cảm ơn vụ đâm xe liên hoàn ở cổng trường hôm nay, khiến mình không thể không đi đường vòng, cũng phải cảm tạ cái tên đi xe gắn máy đần độn đó làm mình bị ngã, có thế mới có cơ hội ghé thăm tiệm thuốc của nhà cậu.” Chu Hàn học lãnh đạo lên tiếng nhạo báng Lương Hạ.
“Sao cậu biết đó là hiệu thuốc nhà mình? Cũng có thể làm ở đấy mà”
“Hôm nay mình sẽ cho cậu biết cái gì gọi là sự thật thắng hùng biện, vốn mình không biết là ngồi trong tiệm nhà cậu, nhưng lúc Thi Ân tính tiền, người thu tiền chính là mẹ cậu, xung quanh 5, 6 dược sĩ mặc áo trắng, chỉ có mẹ cậu mặc hàng hiệu, Thi Ân còn nói quần áo và phụ kiện trên người mẹ cậu đến hàng vạn, xin hỏi không phải bà chủ thì là cái gì? À, còn phải cảm tạ cái tính thích nghiên cứu đồ xa xỉ của Thi Ân nữa.” Chu Hàn phẩy phẩy tay đuổi muỗi, im lặng chờ nghe Lương Hạ giải thích.
“Không thấy ba mình?” Hôm nay lương tâm Lương Hạ không định lừa gạt Chu Hàn nữa, nhưng trang phục và phụ kiện trên người mẹ cô đến hơn vạn cũng khiến cô giật mình, điều này sao có thể.
“Không thấy, chắc là ở đằng sau, mẹ cậu chính là nhân chứng,đừng có nói dối.” Chu Hàn cười âm hiểm “Cậu sao lại biến thành kẻ giàu có thế hả?”
“À, người thân giúp một tay mở tiệm, cụ thể mình cũng không rõ lắm, nguyên nhân không đi làm trước đây đều là nói dối cậu” Lương Hạ nghĩ thầm mình nói cũng không sai, người nhà họ Quý cũng chính là người thân của cô, tính tình Chu Hàn cô hiểu quá rõ, sẽ không thực sự tức giận.
“Aiz, nhận cha nuôi quả thật là cách giàu lên nhanh nhất sao?”Chu Hàn dùng đạn thần công bắn rớt một con muỗi đang hút máu trên vai Lương Hạ “Về sau tiếp quản tiệm, cậu nhớ phần cho mình một chén canh, về thôi”
Lương Hạ khúm núm theo sát Chu Hàn lên tầng, ở đầu cầu thang còn tươi cười đưa tiễn.
Đáng lẽ phải ngủ ngon rồi, nhưng nằm đến nửa đêm cũng không nghĩ ra ba mẹ đang giở trò quỷ gì, sáng sớm mai chỉ có một tiết, Lương Hạ quyết tâm về đột kích kiểm tra.
Kết quả kiểm tra cuối cùng không kém những gì Chu Hàn nói, chỉ có điều cha cô mặc quần tây áo sơ mi tỉ mỉ đứng sau quầy thu tiền, còn chẳng hiểu mẹ cô đi đâu.
Lương Chí cũng không ngờ con gái lại đột nhiên xuất hiện, run rẩy ngã ngồi trên ghế “Hạ Hạ, sao con lại tới đây?”
“Con không đến sao biết ba có thể khí khái đẹp trai như vậy chứ?” Lương Hạ kể khổ, sau đó liền quay người đi ra ngoài, nếu không có gì bất ngờ, khẳng định là mẹ cô đang đứng ở quầy vé số.
Hạ Vân vừa mua hai tờ vé số, giương mắt phát hiện con gái đang nổi trận lôi đình nhìn mình chằm chằm.
“Hai người tại sao lại không có tiền đồ như vậy. Là ai nói không muốn cờ bạc nữa, chỉ muốn chăm chỉ làm ăn kiếm tiền đấy nhỉ?” Lương Hạ nói xong nghẹn ngào, nước mắt tràn mi.
Lương Chí vừa thấy con gái khóc vội vàng vỗ nhẹ sau lưng cô “Đều tại cha không tốt, lần trước nên nói thật với con”
Dứt lời liền dẫn Lương Hạ ra kho hàng đằng sau, Hạ Vân khai báo mấy câu cũng đi theo vào.
“Tiệm thuốc này là nhà họ Quý trả tiền, chỉ muốn để cho cha mẹ một công việc, nhất định phải trả tiền lại cho họ” Lương Hạ chỉ thiếu nước vỗ ngực liên tục, hận rèn sắt không thành thép.
“Bảo bối đừng khóc, nghe mẹ nói đã, thật ra thì ông thông gia hai ngày trước mời chúng ta ăn cơm, ta và cha con trúng độc đắc, nộp thuế còn hơn 3 triệu, chúng ta nhát gan không dám để lộ ra”. Hạ Vân cầm khăn giấy cho Lương Hạ lau mắt, lần này bọn họ không có tiền riêng rồi.
“Cái gì?” Lương Hạ bịt miệng không thể tin nổi, cha mẹ cô chơi xổ số mấy chục năm lần đầu tiên trúng thưởng lớn như vậy, nhưng nhanh chóng bình phục tâm tình “Hai người định mua hai thùng quần áo xa xỉ, số tiền thừa lại tiếp tục mua vé số à?”
Lương Chí và Hạ Vân không nói gì, Lương Hạ xem như là họ thừa nhận “Dù thế nào trước tiên đưa tiền tiệm thuốc trả lại cho nhà họ Quý đã! Hơn nữa, hai người chơi mấy chục năm mới trúng được ba trăm vạn, đây là xác suất gì? Kể cả chơi hết 300 vạn này cũng không không thấy có thể thu về một vạn, tại sao không dừng lại?”
“Không thể dừng đượ