Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
ất ghê gớm, sau khi ông ta chết thì An Dĩ Phong lên làm ông trùm, mấy người đó phải về quê dưỡng lão, em không thấy An Dĩ Phong còn phải giữ thể diện cho bọn họ hay sao?!”
“Ông trùm Lôi ư?” Nói đến người đàn ông này tôi bỗng nhớ lại thái độ đau khổ của Hàn Trạc Thần hai năm về trước. “Chị Thu, chị có biết vì sao ông trùm Lôi chết không?”
“À, có nghe nói đôi chút. Những người trong băng đảng xã hội đen ấy, cho dù từng hô mưa gọi gió nhưng cuối cùng cũng sẽ nhận một kết cục thảm hại. Nghe nói ông ta bị đánh cho đến chết rồi vứt từ tầng cao xuống, vợ ông ta còn bị người ta... sau đó tự vẫn!”
Chị không nói rõ nhưng tôi cũng đoán được.
“Ông ta không phải là ông trùm sao? Ai dám động vào ông ta chứ?”
Chị Thu cố nói nhỏ hơn: “Người trong xã hội đen nói là do... Hàn Trạc Thần ra tay.”
“Hàn...” Tôi kinh ngạc suýt thốt lên, may mà kịp che miệng lại. “Thật không?”
“Trước đây Hàn Trạc Thần vốn chỉ là một tên côn đồ vô danh, đi theo ông trùm Lôi mới được nổi danh. Ông trùm Lôi rất coi trọng anh ta, mấy lần vì anh ta mà liều mạng. Cả hai coi nhau như anh em, sau đó không biết vì sao đường ai nấy đi. Ông trùm Lôi nhìn thấy Hàn Trạc Thần còn chẳng thèm nói gì! Có lần Hàn Trạc Thần và ông trùm Lôi gặp nhau ở tửu lầu, Hàn Trạc Thần đến chúc rượu ông ta, ông ta liền hắt cả chén rượu vào mặt Hàn Trạc Thần... Hơn nữa, rất nhiều người từng nói rằng trước khi chết, ông trùm Lôi gào lên: Hàn Trạc Thần, mẹ mày, đồ vong ơn bội nghĩa, uổng công tao coi mày là anh em... Mày sẽ gặp báo ứng, sớm muộn mày cũng sẽ phải nếm trải mùi vị của sự phản bội...”
“Không phải như thế chứ? Có phải người ta nói linh tinh không?” Tôi tin rằng sự đau khổ của Hàn Trạc Thần ngày hôm đó không phải là giả tạo.
“Đều là tin đồn, ai biết được là thật hay giả! Còn có người nói rằng khi ông trùm Lôi bị đánh chết thì Hàn Trạc Thần ở tầng dưới bị cảnh sát bắt. Cảnh sát còng tay anh ta dẫn lên xe. Anh ta còn như điên như dại đòi lên trên, tay bị trầy xước, chiếc còng tay dính đầy máu...
Cuối cùng anh ta phải quỳ xuống xin cảnh sát cho gọi một cuộc điện thoại...”
Xem ra câu chuyện này còn có vẻ sát với thực tế, tuy hơi tàn khốc và thê lương! Viên cảnh sát ấy có lẽ là cảnh sát Vu.
Tôi nghĩ ngợi rồi hỏi: “Thế Hàn Trạc Thần không phải ngồi tù à?”
“Bị giam một thời gian, vì không đủ chứng cứ nên lại được thả. Em biết không, trong thời gian anh ta bị giam giữ, giới giang hồ loạn lạc, động chút là có người chết đường chết chợ, có kẻ còn bị chém be bét trong chợ, cảnh sát cũng không tìm ra được thủ phạm, chỉ có thể điều tra ra những kẻ đó đều là những kẻ đã giết ông trùm Lôi... Hai kẻ bị tình nghi nhất thì có chứng cứ ngoại phạm, Hàn Trạc Thần thì đã bị bắt giữ, An Dĩ Phong thì xuất ngoại.”
“Họ muốn giết người thì cần gì phải tự ra tay chứ?!”
“Em nói đúng, chị cũng nghĩ thế! Mà không hiểu đầu óc cảnh sát toàn nhồi nhét những cái gì...”
“Chị Thu, sao chị biết nhiều chuyện vậy?”
“Chị làm việc ở đây mà đến cả thành tích của ông chủ còn không biết thì làm sao sống được!”
“Ông chủ?” Tôi giật bắn người. “Hàn Trạc Thần là chủ quán này ư?”
“Đúng vậy! Nhưng anh ta không thường xuyên đến đây, chị cũng chỉ gặp vài lần... Lần sau anh ta đến, chị sẽ gọi cho em, cực kỳ đẹp trai đấy!”
“Không cần đâu, cảm ơn!” Tôi chẳng muốn gặp, né tránh còn không được nữa là...
Khi nhìn thấy An Dĩ Phong đang nói chuyện rất hợp cạ với mấy gã đó, tôi định chớp thời cơ lẻn ra ngoài, ai ngờ mới đứng lên thì ở cửa có một người bước vào, còn có cả một loạt người theo sau.
Phản ứng đầu tiên của tôi là muốn chui xuống gầm bàn.
“Là Hàn Trạc Thần! Thiên Thiên, hôm nay em may mắn lắm đấy nhé!”
Có mà đen đủi ấy! Hàn Trạc Thần biết mà tôi trốn học để đến nơi như thế này, hắn còn không cho tôi lên thớt?!
Nghĩ đến cảnh tượng khủng khiếp khi hắn tức giận, tôi nép sát vào góc tường. Thật may mà ở đây cách trang trí phòng nửa hở nửa kín, có rèm pha lê ngăn cách, có thể che khuất được tầm nhìn.
Ánh đèn chỗ tôi khá mờ, có lẽ hắn không nhìn thấy tôi, tôi tự an ủi vậy!
“Em thấy chưa, đẹp trai chứ?! Khí chất của người sống trong hai thế giới thiện, ác quả là khác người, em xem anh ta rất có sức lôi cuốn... tự tin mà không mất đi vẻ khiêm nhường, hào phóng mà không mất đi vẻ điềm tĩnh, nho nhã mà không mất đi vẻ ngang ngược...”
“Vâng! Chị Thu, nói khẽ thôi!”
Không hiểu thẩm mỹ của chị thế nào, ngày nào tôi cũng nhìn nhưng chẳng thấy được nét nào cả!
“Anh Thần, thể diện của anh lớn quá nhỉ? Đến ủng hộ cho việc kinh doanh của anh cũng phải đợi anh đại giá quang lâm.” Một kẻ với khẩu khí đầy vẻ phẫn uất nói khi Hàn Trạc Thần bước tới chỗ họ.
Hàn Trạc Thần định nói gì đó thì An Dĩ Phong cướp lời: “Các anh may mắn thế còn gì! Các anh đến nên anh ấy nể mặt lắm đấy! Tôi hẹn anh ấy bao nhiêu lần nhưng lần nào cũng chỉ nhận được một câu: “Tránh xa ra, còn chưa gây đủ rắc rối cho anh hả?!”.”
“Chú còn không biết xấu hổ à?” Hàn Trạc Thần đá vào chân An Dĩ Phong đang gác lên bàn, đi qua lối đó, rồi ngồi xuống cạnh An Dĩ Phong. “Chú cả ngày an n