XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

i lần hắn ở gần, bầu không khí xung quanh như loãng dần khiến tôi không thở nổi.
“Sao con lại ở đây? Con có biết đây là nơi nào không?”
Tôi lén nhìn hắn, hắn có vẻ mệt mỏi tựa lưng vào chiếc ghế, một chân từ từ vắt lên chân kia, sắc mặt cũng chưa đến nỗi khó coi lắm. Đối mặt với hắn thế này, tôi nghĩ lại lời nhận xét của chị Thu, bắt đầu có chút tán đồng. Tôi cúi gằm mặt, im lặng.
“Gã bố nuôi không bằng loài cầm thú... Con miêu tả ta như vậy ư?!”
Tôi bị sặc nước chanh, cố không phát ra tiếng ho. Nước chanh xộc lên mũi, đau đến mức cảm tưởng như mũi không phải của mình nữa. Tôi thề rằng lần sau sẽ uống nước đào mật ong! Tôi lại dò xét thái độ của hắn, rõ ràng hắn đang mỉm cười.
Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, nếu hắn cười như vậy có nghĩa... tôi chết chắc rồi! Tôi quan sát hướng cửa một lúc, đang định chạy trốn thì Hàn Trạc Thần nắm lấy cánh tay tôi.
“Xem ra hôm nay ta phải dạy cho con biết thế nào là “không bằng loài cầm thú”…”
“Đừng... con biết...”
Tôi định kêu cứu thì nghe thấy có người hỏi: “Cô bé này là thế nào?”
“Con nuôi của anh ấy!” An Dĩ Phong đưa ra câu trả lời mới tế nhị làm sao!
“À! Con gái nuôi... Con gái nuôi...”
Mấy gã đó cười cười như chờ xem trò vui, thì thầm bàn tán, chẳng ai quan tâm đến tôi! Xem ra, thay vì chờ đợi cử chỉ nghĩa hiệp của họ, bớt chút sức lực cầu xin Hàn Trạc Thần tha mạng là sáng suốt hơn cả!
“Con sai rồi!” Tôi kéo kéo tay áo hắn, nháy mắt. “Con biết mình sai rồi! Lần sau con không dám làm thế nữa!”
Người ta nói ánh mắt không lừa được người nhưng tôi lại có đôi mắt biết lừa dối... Mắt tôi to tròn, lóng lánh ánh lệ, kể cả khi không khóc thì mắt vẫn ngấn lệ trông thật mềm yếu, đáng thương. Mỗi lần ánh mắt lộ vẻ khẩn khoản, van nài, vô vọng, oan ức, bản thân tôi nhìn thấy mình như vậy cũng không tránh khỏi ngậm ngùi, thương cảm.
Nhìn thấy nụ cười trên môi Hàn Trạc Thần dần vụt tắt, tôi cứ ngỡ mình thoát rồi. Con tim đang nơm nớp lo sợ vừa mới bình tĩnh hơn thì thấy cơ thể bỗng nhẹ bẫng, người bị bế bổng lên.
Gã bố nuôi không bằng loài cầm thú áp tải tôi về nhà rồi ném tôi xuống bể bơi, chẳng thèm để ý đến việc tôi đã khổ sở van nài. Tôi thật không hiểu nổi. Đã nhiều năm như vậy rồi mà hắn không thay đổi cách ngược đãi khác ư? Tôi đã sợ đến mức toàn thân tê dại mà hắn vẫn chưa thấy chơi đủ sao?
Tôi lồm ngồm đứng dậy, vắt tóc, lấy cánh tay áo ướt đầm lau khuôn mặt đẫm nước.
Tôi cao hơn rất nhiều, nước trong bể bơi chỉ đến ngực, không phải vô vọng kêu cứu nữa. Nhưng tôi vẫn không thích cảm giác này, quần áo dính chặt vào cơ thể, lạnh giá và nặng nề. Bộ quần áo ướt đẫm làm lộ ra những đường cong của cơ thể. Bị hắn nhìn thấy như thế này tôi thấy rất xấu hổ.
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt van lơn tội nghiệp.
“Tha cho con đi!”
Mắt hắn như tối sầm lại.
“Đến đây!”
“Vâng!”
Tôi khó nhọc lê từng bước lần theo thành bể bơi, chỉ còn hai bước nữa là đến gần hắn thì bỗng hắn nhảy xuống, nước bắn lên mặt tôi. Tôi định lấy tay lau thì hắn giơ tay gạt những lọn tóc nhỏ nước che mặt tôi, nâng cằm tôi lên.
Đang là mùa xuân, hoa lê nở rộ. Gió thổi qua đem theo hương thơm thoang thoảng. Hương thơm làm say đắm lòng người. Tôi nhìn hắn, lần đầu tiên phát hiện mắt hắn đẹp đến vậy, đồng tử màu nâu đen thật quyến rũ, đôi mắt sáng ngời như ánh sáng mặt trời làm rung động lòng người...
“Thiên Thiên...” Giọng hắn trầm ấm. Trong lúc mơ màng, cánh tay hắn đặt ở eo tôi, kéo tôi xích gần lại, giữa chúng tôi không còn khoảng cách nữa!
Tim tôi như ngừng đập, thâm tâm mách bảo tôi phải nhanh chóng trốn thoát, rõ ràng hắn đang dùng biện pháp mạnh.
“Chú định làm... ư...”
Đôi môi mềm mại của hắn chạm vào môi tôi, hành động đã giải đáp cho câu hỏi tôi chưa kịp đặt ra. Tôi khựng lại giây lát rồi bừng tỉnh. Hắn là Hàn Trạc Thần! Phản ứng đầu tiên của tôi là đẩy hắn ra nhưng một tay hắn giữ lấy đầu tôi, một tay giữ eo tôi, hoàn toàn không để tôi có cơ hội phản kháng, né tránh.
Lưỡi hắn lướt trên môi tôi, cảm giác ướt át, tê dại khiến cơ thể và khối não tôi cũng như tê dại, bất chợt tôi cũng muốn ôm hắn. Nhưng tôi vẫn còn chút lí trí, nó mách bảo tôi phải nghiến chặt răng không để lưỡi hắn xâm chiếm.
Không thể tin nổi, cánh tay hắn đang để ở eo tôi bắt đầu lần sờ bầu ngực mềm mại của tôi. Tôi hoảng sợ, theo phản xạ định mở miệng kêu lên: “Không!”
Khi lưỡi hắn nhanh chóng len lỏi vào khoang miệng tôi, lúc đó tôi mới ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Khi đầu lưỡi của tôi và hắn chạm nhau, tôi có cảm giác như chạm phải một góc yếu đuối nào đó của con tim, chợt thấy nhói đau, bất giác cất tiếng rên khẽ, hai tay bấu chặt lấy cánh tay hắn.
Có lẽ tiếng rên của tôi đã kích thích hắn, nụ hôn của hắn trở nên mãnh liệt, cuồng nhiệt, cho dù lưỡi tôi có trốn tránh thế nào hắn vẫn có thể quấn lấy khiến tôi không cách nào né tránh. Tay hắn lần lên tấm lưng đang cứng đờ của tôi, vuốt ve kiểu gợi tình, khiến lưng tôi đang lạnh cóng dần ấm lên.
Tôi bỗng quên đi hắn là ai, quên mất phản kháng, quên cả chính mình, chỉ cảm thấy