Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
hàn tự tại, vui vẻ, sung sướng, anh thì đầu tắt mặt tối kiếm tiền nuôi chú.”
“Anh hãy có chút hảo tâm, được không?!”
Họ đang nói chuyện rôm rả thì một cô gái có thân hình khiêu gợi, đỏng đảnh bước tới. Cô ta đẹp và gợi cảm hơn chị Thu rất nhiều.
Tên Dương đã trạc tuổi trung niên, hơi phát phì chỉ chỉ vào vị trí cạnh Hàn Trạc Thần: “Ngồi ở đây, giúp anh Thần thư giãn, thoải mái tí đi!”
Cô gái cười tươi như hoa, điệu đà ngồi xuống ôm lấy cánh tay Hàn Trạc Thần.
Đôi bàn tay ngọc ngà, mềm mại của cô gái bóp từ vai Hàn Trạc Thần xuống cánh tay, rõ ràng không phải xoa bóp mà là sờ soạng.
Tôi cúi đầu nhấp một ngụm nước. Hôm nay nước chanh có vẻ chua hơn ngày thường, chua đến mức khiến tôi có cảm giác khó chịu. Tôi lén nhìn người con gái ấy, cô ấy đẹp hơn tôi rất nhiều, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ghen tị khó tả.
“Sao cô ta có thể tùy tiện đến vậy chứ! Gần gũi với người đàn ông chẳng hề quen biết...”
Tôi sớm tối sống bên cạnh Hàn Trạc Thần mà có bao giờ vuốt ve cánh tay hắn như vậy đâu!
Chị Thu chưa ý thức được tôi nói gì, chống cằm, như bị hút hồn nhìn về phía đó. “Ôi! Sao hôm nay vũ công không phải là chị cơ chứ!”
“Đang yêu!” Mấy người nhìn nhau phá lên cười.
Tôi chẳng thể nào hiểu nổi họ đang cười cái gì!
Hàn Trạc Thần cũng chẳng nói gì, mặc kệ bọn họ cười.
An Dĩ Phong sán đến chỗ Hàn Trạc Thần, rót rượu cho hắn.
“Mẹ kiếp! Em phục anh thật đấy! Anh đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi... còn nói chuyện yêu đương với một con bé mười mấy tuổi, nó có hiểu không?”
“Anh thích thế, chú quản được à?”
“Mười mấy tuổi ư?!” Mấy kẻ kia cười nghiêng ngả.
“Buồn cười lắm sao?” Hàn Trạc Thần cởi áo vest vắt lên sofa, mấy tên đó liền câm miệng, cúi đầu uống rượu.
An Dĩ Phong cũng nhịn cười, tựa vào vai Hàn Trạc Thần nói: “Rốt cuộc tình nhân bé nhỏ của anh có gì hay? Thân hình mỏng manh đến vậy, có cảm xúc gì chứ...”
“Chú cứ thử nghĩ bậy bạ nữa xem!”
“Nghĩ chút cũng không được à? Anh không định yêu thật đấy chứ?” Tuy giọng nói của An Dĩ Phong đã nhỏ đi một chút nhưng khi dỏng tai nghe ngóng tôi vẫn nghe thấy hắn nói: “Lúc đầu không biết có ai từng oai phong lẫm liệt nói với em một khi đã yêu thật thì có nghĩa là một chân đã bước vào quỷ môn quan... Tình yêu, chúng ta không thể nắm bắt được.”
Hàn Trạc Thần nâng ly, nhìn vào thứ chất lỏng long lanh, trong vắt, khóe miệng hơi nhếch lên, nở nụ cười mê hồn: “Lúc đó anh vẫn chưa gặp cô ấy...”
“Mẹ kiếp! Lúc đó chỉ vì câu nói của anh mà em thay hồn đổi xác. Anh cũng độc thật đấy! Đến cả con mình cũng dám yêu!” An Dĩ Phong rót một ly rượu, rồi nâng ly. “Việc này anh cũng dám làm, rốt cuộc anh nghĩ gì vậy?”
Hàn Trạc Thần nhướng mày, nhìn ra ngoài cửa, hơi nhếch mép rồi lại nở nụ cười quen thuộc. “Ấy! Kia có phải là Tư Đồ Thuần không?”
An Dĩ Phong quay ngoắt lại, ly rượu trong tay rung mạnh làm rượu bắn cả lên người hắn.
Khi nhìn thấy ngoài cửa không có ai, hắn quay đầu lại chằm chằm nhìn Hàn Trạc Thần.
“Mẹ kiếp... anh...”
“Đó chính là nguyên do đấy!” Hàn Trạc Thần nói. “Anh không muốn làm việc phải hối hận cả đời.”
“Nhưng tại sao anh lại yêu con bé mười mấy tuổi ấy? Nó có hiểu tình yêu là gì không? Anh nói chuyện yêu đương với nó không mệt sao?!”
Hàn Trạc Thần trầm lặng một lúc, nụ cười bỗng có vẻ chua chát. Hồi lâu sau, hắn tựa vào sofa, thở dài: “Mệt! Chẳng còn cách nào, ai bảo anh lại yêu phải cô bé mười mấy tuổi chứ...”
Nghe đến câu này trái tim tôi bỗng co thắt mạnh, không biết là đau đớn hay rất hả hê?! Trong đầu tôi bỗng lẩn quẩn câu nói tương tự: Mệt! Chẳng còn cách nào, ai bảo mình lại yêu phải hắn...
Ngón tay tôi đang cầm cốc nước chanh bỗng run lên. Tôi yêu hắn ư? Không thể, trên thế giới này tôi có thể yêu bất kỳ ai, trừ hắn.
“Thiên Thiên!”
Giọng chị Thu có vẻ hơi lớn khiến tôi giật thót, suýt làm đổ cốc nước. Tôi vội vã che mặt, nói nhỏ: “Chị Thu, chị nói nhỏ thôi!”
“Sao thế?” Giọng của chị chẳng nhỏ đi chút nào.
“Suỵt!” Tôi len lén chỉ những người phía đó, nén giọng thật thấp. “Để họ nhìn thấy thì em chết luôn đấy!”
“Tại sao chứ?”
“Gã Hàn Trạc Thần ấy chính là bố nuôi của em...”
“Gã bố nuôi không bằng loài cầm thú mà em từng nói chính là Hàn Trạc Thần á?!” Chị nói như hét, nhìn thần thái đờ đẫn của chị, tôi có thể đoán được chị kinh ngạc đến mức nào.
Tôi thầm cầu nguyện cho Hàn Trạc Thần không nghe thấy.
“Thiên Thiên?!” Là tiếng Hàn Trạc Thần.
Xem ra các vị thần linh không nghe thấy lời cầu nguyện của tôi rồi!
Tôi ôm mặt nhìn sang phía bên cạnh, bên đó có mấy kẻ đang ngơ ngác, chỉ có An Dĩ Phong là hào hứng, thích thú. Hàn Trạc Thần đứng dậy, tiến về phía chúng tôi, vừa đi vừa chăm chú nhìn chị Thu trong trang phục rất gợi cảm đang đứng đối diện tôi.
“Rảnh lại nói chuyện nhé!” Chị Thu bỗng biến mất, tốc độ nhanh đến mức khiến tôi phải thán phục.
“Nếu ta nhớ không nhầm thì bây giờ đang là giờ học.” Hàn Trạc Thần ngồi đối diện tôi, nhìn đồng hồ.
Tôi im lặng, cúi đầu mút ống hút. Mỗ