Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

tuyệt vời làm rung động lòng người cùng với truyền thuyết đẹp nhất, chẳng trách Hồ thiên nga đã trở thành tác phẩm kinh điển.
Tôi nhận thấy một điều, khi ác quỷ chết đi, mọi người dưới khán đài đều nở nụ cười thanh thản, chỉ mình tôi rơi lệ... Nhát kiếm ấy không phải đâm vào tim ác quỷ mà đâm vào tim tôi! Cảm giác tuyệt vọng, trống trải không phải của ác quỷ mà là của Hàn Trạc Thần khi nghe tôi gào lên.
Vở kịch kết thúc trong tiếng vỗ tay sôi nổi, chỉ có mình tôi cúi xuống ôm đầu gối khóc trong tuyệt vọng. Tôi thực sự cảm thấy hắn đã chết trong lòng tôi, con tim tràn đầy tình yêu như dần ngừng đập. Nỗi đau khiến tôi như muốn ngừng thở.
Hận chính mình là việc dằn vặt nhất, vậy mà còn vướng vào tình yêu.
Quả thật không biết bao nhiêu lần tôi tự nhắc nhở mình rằng không được yêu hắn, không được yêu hắn. Nhưng trước mỗi cử chỉ tình cảm của hắn, mỗi hành động của hắn tôi không thể làm ngơ, không thể vô cảm. Tôi dõi theo hắn, hiểu hắn rồi yêu hắn! Tôi rất muốn né tránh và ruồng bỏ tình yêu này, cũng muốn vứt bỏ cả mối thù với hắn.
Trước mắt tôi luôn hiện lên cảnh hắn giết cả gia đình tôi, từng giọt máu rơi xuống đất, mối thù ấy khắc sâu trong tim, đi đến đâu cũng không thể né tránh. Tôi tự cắn tay mình để tìm lại ý chí kiên cường trong nỗi đau ấy. Tôi không thể bỏ đi, chết cũng không bỏ đi! Mãi cho tới khi tất cả mọi người đều vui vẻ ra về, tôi mới uể oải đứng dậy, lê bước rời khỏi đó. Có người từng nói khi con người đau khổ nhất thì trời sẽ tuôn mưa.
Chẳng ngờ đó lại là sự thật! Tôi đứng trước cửa nhà hát, trời mưa lất phất làm nhạt nhòa nỗi đau âm ỉ trong lòng. Nước mưa hòa cùng những giọt lệ của tôi vỡ tan trên con đường trơn bóng. Tôi bỗng thấy rất muốn gặp một người, ôm người ấy khóc một trận thỏa thê.
Tôi ngồi thụp xuống, để đầu gối áp vào chỗ đau. Tôi không thể ôm người ấy khóc vì khi ôm người ấy rồi tôi sẽ không buông tay được nữa!!!
Bỗng một chiếc ô trong suốt được bật mở trước mặt tôi, giúp tôi che những hạt mưa lạnh lẽo.






Tôi định nói: “Cảm ơn! Không cần đâu!” thì ngẩng lên, nhìn thấy Hàn Trạc Thần đang cười, nhìn tôi âu yếm. Sắc mặt hắn xanh xao hơn, trong mắt hằn lên mấy sợi tơ máu, chắc chắn tối qua hắn không ngủ được!
“Sao con lại khóc?” Hắn vội cúi người nâng tôi dậy, trên cơ thể hắn phảng phất mùi thuốc lá và mùi rượu.
Tôi lắc đầu.
Hắn dùng tay áo lau nước mắt cho tôi, vì đau buồn mà cặp lông mày chau lại.
“Công chúa và hoàng tử đã được hạnh phúc bên nhau, đó chẳng phải là kết cục rất đẹp hay sao?”
“Ngoài ra ta còn để cho ác quỷ si tình hơn, kiên quyết hơn, mê hồn hơn cả hoàng tử...”
“Hay quá! Con sẽ đợi xem!” Tôi tươi cười, khoác tay hắn, níu kéo ác quỷ duy nhất trên thế giới làm rung động lòng người này!
Không ngờ ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực, đã có người che ô cho tôi cùng đi dạo dưới mưa. Hắn nắm lấy tay tôi dẫn tôi rẽ sang một lối khác.
Tiếc rằng người này lại là kẻ thù của tôi, thứ hắn muốn tôi không thể đáp ứng, sớm muộn gì tôi cũng chỉ đem lại đau thương cho hắn mà thôi!
Tôi rút bàn tay ra khỏi tay hắn, bước ra khỏi chiếc ô của hắn. Hắn đuổi theo, nắm lấy tay tôi, kéo tôi sát lại gần hắn.
“Chú hãy từ bỏ đi!” Tôi dồn hết can đảm nhưng sao giọng nói vẫn yếu đuối đến vậy. “Con không thể yêu chú “
“Con có thể!”
“Chúng ta sẽ không có một kết cục tốt đẹp đâu!”
Hắn nhìn tôi, vẫn ánh mắt độc đoán.
“Cái con gọi là kết cục tốt đẹp phải như thế nào, con nói ra thì ta mới có thể làm được.”
Tôi từng mong muốn giữa chúng tôi không có thù hận, không có dối trá và không có tình yêu, cả đời sống với nhau, không bao giờ xa nhau.
Nhưng những điều này hắn sẽ không làm được...
Vì hắn đã giết cả gia đình tôi.
Tôi thở dài, không muốn lẩn quẩn với những vấn đề này nữa, đành chuyển sang chuyện khác: “Sao chú lại ở đây?”
“Khi ta gọi điện cho Lý, nghe gã nói con đi xem múa ba lê, ta vốn định đến xem cùng con nhưng không ngờ nhà hát này có quy định khi đã mở màn thì không cho ai vào nữa... chẳng còn cách nào, phải tôn trọng nghệ thuật, tuy ta không hiểu lắm!”
“Chú đợi con ở đây suốt sao?”
Hắn cười rồi đặt tay lên vai tôi, đi tiếp.
“Ta giúp con tìm một giáo viên dạy dương cầm rất giỏi, lúc nào con không muốn đi học thì đến chỗ cô ấy học đàn... À, trước khi đến đó nhớ gọi điện hẹn trước.”
‘Tại sao?”
Tại sao hắn luôn chu đáo với tôi như vậy?
Tôi chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì nhưng hắn biết tôi muốn gì.
“Ta gọi điện hỏi thăm về kết quả học tập của con. Tuy ta không yêu cầu thành tích của con phải xuất sắc nhưng không ngờ chỉ có môn âm nhạc là đạt.” Hắn tươi cười vuốt đầu tôi, giọng nói đầy vẻ cưng chiều. “Mỗi người có một ước mơ, ta không muốn gò bó con điều gì.”
Tôi nghĩ rồi thế nào hắn cũng đoán được ước mơ của tôi là gì.
“Chú có ước mơ không?” Tôi hỏi.
“Có chứ!” Hắn như tự cười mình, nhìn lên bầu trời âm u. “Ước mơ của ta là làm cảnh sát.”
Một kẻ xấu, giết người không ghê tay lại nói ước mơ là làm cảnh sát, quả là câu chuyện n