Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

u đến chân rồi lại đọc báo. Tôi ngồi đối diện hắn, nhìn hắn chỉ cách tôi có gang tấc, nhìn đến mờ cả mắt, chỉ hy vọng có thể nhìn vào mắt hắn để thấy ánh mắt chan chứa tình yêu thương, để tin rằng hắn từng yêu tôi, nhưng hắn không ngẩng đầu.
Suốt bữa sáng hắn chỉ chăm chú đọc báo, hắn thà xem mục quảng cáo còn hơn là nhìn tôi.
Chiều tối, sau khi tan học, tôi trở về nhà, hắn vẫn chưa về. Tôi không ăn tối, lòng đầy hy vọng đợi hắn đến tận khuya, cứ nghĩ rằng hắn sẽ ôm lấy vai tôi, đưa tôi về phòng ngủ, nhưng hắn chỉ nhìn tôi rồi rảo bước lên tầng.
Sau hôm đó, tôi không đợi hắn nữa, về phòng ngủ từ sớm dù không buồn ngủ. Rất nhiều lần, tôi tự nhủ với lòng mình: “Kết thúc thì đã kết thúc rồi, tiếp tục đi theo con đường của ngươi, làm những việc nên làm.” Nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn, lý trí của tôi dường như tan biến. Tôi cố nắm bắt ánh mắt của hắn, muốn chắc chắn rằng hắn vẫn còn yêu tôi, vẫn yêu như trước đây. Thậm chí có lúc tôi còn nông nổi đến mức nghĩ rằng hãy để cho mình có được ngày hạnh phúc, không cần quan tâm đến những chuyện khác.
Lần đầu uống bia, tôi thấy mùi vị của nó giống như nước mắt, vừa đắng vừa chát. Tôi không thấy quá khó uống vì đã sớm quen với mùi vị như thế.
Tôi uống đến cốc thứ ba thì hình bóng Hàn Trạc Thần trông thật trang nhã như lướt qua trước mặt. Tôi tự chế giễu mình, mới uống ba cốc đã say rồi.
Rồi tôi cũng thực sự say. Mọi thứ trước mắt cứ quay cuồng, điên đảo, tôi cảm thấy thật nực cười, bất kể là việc gì. Đặc biệt là nhớ đến mọi việc với Hàn Trạc Thần, tôi cười đến chảy cả nước mắt. Tôi thật ngốc, ngốc tới mức nghĩ rằng ác quỷ sẽ nhân từ, lương thiện, ngốc tới mức ngỡ rằng có thể có một cuộc tình nồng nàn với kẻ thù, chìm đắm trong ảo tưởng hạnh phúc.
Tôi ngước nhìn bầu trời qua cửa kính, hình như bố mẹ đang nhìn tôi chăm chú, ánh mắt đầy thương cảm như muốn nói: “Đã đến lúc con cần tỉnh táo rồi!”
Tôi thừa nhận mình đã sai nhưng tôi thực sự không cam tâm.
Tôi vào phòng vệ sinh rửa mặt, nước lạnh khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Nhưng cơ thể tôi vẫn bị chất cồn làm cho tê dại, lúc đứng ngoài cửa đợi chị Thu, tôi đứng không vững nữa, chỉ có thể tựa vào bức tường kính, ngơ ngẩn nhìn chùm đèn chiếu rọi đủ loại màu sắc treo trên trần nhà. Đã là mười một giờ đêm, không biết hắn đã về nhà chưa, hay hắn đã biết tôi không về nhà? Hắn có để ý không?
Lúc này, cửa phía đối diện bật mở, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề bước ra.
Ánh mắt tôi nhìn xuyên qua từng lớp cửa đang từ từ đóng lại, Hàn Trạc Thần ngồi trong đó, bên cạnh hắn là một cô gái trông rất ngây thơ, cô ta nhìn hắn cười vẻ e thẹn và ngưỡng mộ.
Giây phút cửa chuẩn bị đóng lại, tôi nhìn thấy hắn mỉm cười, hắn nhìn thấy tôi cũng mỉm cười nhưng là nụ cười lạnh nhạt.
“Thiên Thiên, nhìn gì thế?” Chị Thu huých huých tôi.
“Nhìn gã bố nuôi không bằng loài cầm thú của em.”
Chị Thu cũng không hề ngạc nhiên: “Chị cũng định nói với em, gần đây anh ta hay đến đây... đã nhắm được một em mới đến...”
“Rất ngây thơ... Em nhìn thấy rồi!”
Nếu tôi từng có chút bịn rịn không muốn rời bỏ thì giờ phút này chẳng còn gì nữa. Con tim đã hoàn toàn tê dại, tình yêu đã hoàn toàn tan biến.
“Đừng xem nữa, lát nữa chị giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai.”
“Chị Thu!” Tôi nhìn bộ váy ngắn chị đang mặc, hỏi:
“Chị cho em mượn bộ váy của chị một lúc được không?”
“Trời ạ! Hà tất cứ phải khổ sở quấn lấy người đàn ông không yêu em chứ?”
“Tại sao em phải quấn lấy ông ta... Thế giới này đâu phải chỉ mỗi ông ta là đàn ông. Em rất ghét bộ dạng của em bây giờ, ghét cay ghét đắng!”
Vào phòng trang điểm, tôi thay chiếc váy màu đen siêu ngắn, hở ngực của chị Thu. Chiếc váy bó sát người tôi làm lộ rõ những đường cong gợi cảm.
Chị Thu còn chút hơi men, đưa tay ôm lấy eo tôi: “Này, thường ngày mặc đồng phục không nhận ra... hóa ra người em rất đẹp đấy!”
“Chị Thu, thường ngày cũng không nhận ra, thực ra trông chị thật thánh thiện.”
Thánh thiện... Người phụ nữ có thể dùng trang phục để biến mình thành thánh thiện và trong trắng, đâu phải mỗi tôi có đức tính đó! Hôm nay tôi mới hiểu đạo lý này nhưng quá muộn rồi!
Chị Thu giúp tôi trang điểm nhẹ, tóc tôi chưa từng hấp, quá mượt không thể tạo kiểu gợi cảm nên chị làm kiểu hơi ướt. Trông tóc tôi có vẻ như đã lâu không gội đầu nhưng chị lại nói thế mới dễ thương.
Tôi mất cả tiếng trong phòng trang điểm. Tôi đi đôi giày cao gót của chị, loạng choạng cất bước đến chỗ quầy bar, bắt chước mọi người dùng tay gõ lên mặt bàn kính: “Cho tôi chai XO.”
Người phục vụ nhìn tôi e ngại rồi lại nhìn người phục vụ khác.
“Anh sợ tôi không có tiền ư?” Quả thật tôi không có tiền nên đành nói: “Tính nợ cho ông chủ của anh, ông ấy là bố tôi, anh không tin hả?...”
“Tôi biết nhưng...”
“Anh biết tôi?”
“Lúc nãy quản lý đã dặn chúng tôi lưu ý tới cô, không để cô uống quá nhiều...”
“Tôi mời bạn tôi uống cũng không được à?!”
“Vâng.” Hắn vội vàng, cung kính lấy cho tôi một chai XO.
Tôi đã ngà ngà say, đầu óc quay cuồng, nhưng vẫn loáng thoáng cảm thấy c