Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
để hít thở. Cho dù trong mắt người khác, tôi đang tự hại mình.
Anh ta bỗng nắm lấy cánh tay tôi, nhìn những ngón tay tôi, hơi chau mày: “Tôi tưởng phụ nữ chơi dương cầm thì điều quý giá nhất chính là đôi tay.”
Tôi quan sát anh ta một lượt, trông khá đẹp trai, chưa đến ba mươi, có khí chất tự tin mà không kiêu ngạo, có vẻ thành công trong sự nghiệp. Nhưng tôi không nhớ mình quen anh ta.Anh ta nhìn tôi có chút kinh ngạc, lịch sự nhắc: “Chúng ta từng gặp nhau, tôi vốn định mời em ăn tối nhưng em nói phải ăn kiêng, hôm khác mời tôi uống trà.”
“À!” Tôi gật đầu, rút tay lại.
“Nhớ ra rồi à?”
“Đối với người đàn ông nào tôi cũng nói vậy.”
Anh ta giật mình nhìn tôi một lúc, lắc đầu cười khổ. Kiểu từ chối khéo này mà anh ta cũng tưởng thật, chỉ có thể có hai khả năng. Một là, EQ của anh ta rất thấp, không giỏi giao tiếp. Hai là, có thể anh ta chưa bao giờ bị phụ nữ từ chối, vốn không nghĩ rằng có người lại từ chối lời mời của anh ta.
“Tôi là Mạnh Huân...” Anh ta nhìn tôi mà tôi chẳng hề để ý, chỉ còn cách rút danh thiếp từ ví đưa cho tôi.
Tôi lướt nhìn một cái, là giám đốc điều hành của một công ty giải trí, có chút ấn tượng rồi.
Nửa tháng trước, tôi tham gia một buổi biểu diễn của hội từ thiện. Khi buổi biểu diễn kết thúc, anh ta đến làm quen, tôi lịch sự nói vài câu, sau đó công ty của anh ta định mời tôi ký hợp đồng nhưng tôi từ chối khéo.
Anh ta thấy tôi không nói gì liền tiếp tục: “Tiếng đàn của em khiến người khác cảm thấy dễ chịu, nụ cười của em cũng thật nhẹ nhàng, tôi tưởng em là người... điềm đạm, không ngờ em lại... mạnh mẽ đến vậy.”
“Cảm ơn anh!”Nếu anh ta gặp tôi từ hai năm trước thì sẽ biết bây giờ tôi điềm đạm đến thế nào!
Hôm nay tâm trạng tôi rất tệ, không muốn nghe anh ta vòng vo nên cúi đầu nhìn đồng hồ: “Áy náy quá, sắp đến giờ tôi phải đi làm rồi!”
Tôi gọi nhân viên phục vụ thì nghe báo đã có người thanh toán rồi.
“Cảm ơn!” Tôi đứng lên, hơi choáng váng, phải vịn vào bàn mới đứng vững.
Anh ta vội đứng dậy: “Em đi đâu, tôi đưa đi!”
“Không cần.” Tôi vốn định từ chối khéo nhưng sợ anh ta không hiểu.
Còn một tiếng nữa mới tới giờ làm việc, tôi không bắt taxi mà đi bộ về phía nhà hàng. Có lẽ trước đây đã trải qua nhiều sóng gió nên hai năm nay tôi sống rất thuận lợi.
Khi sang Anh điều trị chân vết thương ở chân, cô giáo trong nước đã giới thiệu cho tôi một giáo sư của nhạc viện ở đây. Lúc đầu vị giáo sư không có chút hứng thú, nhưng sau khi nghe khúc Hóa điệp tôi đàn thì lặng đi hồi lâu không nói nên lời. Hôm sau, ông gọi điện cho tôi nói rằng đã liên hệ với trường xong cả rồi, chỉ cần tôi qua kỳ kiểm tra tiếng Anh là được nhập học, ông sẽ phá lệ tuyển chọn tôi. Cho dù như vậy tôi phải thi đến hai lần mới qua. Giáo sư luôn nói rằng tôi là một học trò rất có năng khiếu, cho dù ông có dạy tôi khó đến đâu, yêu cầu hà khắc bao nhiêu, ngày hôm sau tôi cũng đàn rất tốt. Thực ra ông không biết rằng đó không phải là năng khiếu. Tối nào tôi cũng chơi đàn cho hết đêm thì làm sao không chơi tốt được!
Lúc đi qua cửa hàng tiện ích, nhìn thấy ở giá sắt ngoài cửa có bày hai quyển tạp chí tiếng Trung, tôi vội vã chạy đến xem. Mỗi lần lật sang trang mới, tay tôi hơi run run, nóng lòng muốn xem trang tiếp theo nhưng lại sợ rằng trang tiếp theo sẽ khiến tôi thất vọng. Lật hết cả hai quyển tạp chí, tôi thất vọng đặt xuống.
Cho dù chỉ tìm được một bức ảnh mờ nhạt về hắn, xem hình dáng của hắn thế nào thôi cũng được, tiếc rằng... hắn quá trầm lặng, không bao giờ chịu tiếp bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, những tin tức trên mạng quá ít, tôi đã sớm thuộc làu làu như lòng bàn tay. Đi được hai bước, tôi quay lại, lật hai quyển tạp chí xem lần nữa. Haizz! Đến cả tên cũng không có. Đang định gập quyển tạp chí lại thì tôi bỗng nhìn thấy một khuôn mặt tự tin, chính là người ban nãy. Tôi lướt nhìn tên, cuối cùng đã rõ tại sao anh ta lại kinh ngạc đến vậy.
Anh ta quản lý công ty giải trí, chính là sản nghiệp của gia tộc, không biết năng lực ra sao nhưng anh ta xuất thân trong một gia đình không đơn giản chút nào. Giá trị của anh ta chắc lên đến cả tỷ, có lẽ không người con gái nào thiếu hiểu biết như tôi lại có thể từ chối lời mời đầy thành ý của anh ta.
Lật ra trang sau, vẫn viết về anh ta. Tôi lắc đầu lia lịa, đặt quyển tạp chí về chỗ cũ. Đúng là người làm trong làng giải trí, thật kiêu ngạo. Tôi vẫn thích vẻ trầm lặng, nội tâm của Hàn Trạc Thần hơn.Trong phòng trang điểm, tôi mặc một bộ trang phục sang trọng, trang điểm hơi đậm để che đi nét mặt tiều tụy, xanh xao. Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước lên khán đài. Tôi mỉm cười với khán giả, ngồi bên cây dương cầm, dạo bản nhạc vui nhộn nhất. Khán giả đến nghe với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, tôi thấy mãn nguyện, cảm giác cuộc sống của mình có chút ý nghĩa.
Bất chợt tôi bắt gặp ánh mắt đầy hiếu kỳ và thăm dò của Mạnh Huân. Anh ta ngồi gần tôi, cầm một ly vang đỏ mỉm cười, ra hiệu với tôi. Tôi mỉm cười với anh ta cũng như với những vị khách khác.
Đàn xong ba bản nhạc, tôi ra hậu trường nhận suất ăn ngày hôm nay, thay tran