Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
g phục, ngồi bên bàn ăn ở một góc của hậu trường nhìn mọi người đi lại, cúi đầu ăn bữa tối đã nguội ngắt. Một cốc nước lọt vào tầm mắt, tôi ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười hiền hòa của Mạnh Huân. Nụ cười khiến tôi đau đầu, tôi cúi xuống ăn tiếp.
Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Tại sao không ký hợp đồng với công ty chúng tôi? Với ngoại hình và tài năng của em có thể nổi tiếng chỉ trong một ngày.”
“Tiếng đàn của tôi không rẻ mạt như anh nghĩ.”
“Rẻ mạt ư? Ba bản nhạc giá một trăm bảng, tôi sẽ trả nhiều hơn...”
“Tôi thừa nhận bây giờ tôi rất tầm thường, một trăm bảng là có thể bán rẻ tiếng đàn của mình, bất kỳ ai yêu cầu tôi đánh đàn tôi đều không từ chối, nhưng tôi sẽ thành công, không cần phải đi đường tắt.”
“Cái em gọi là thành công chính là biểu diễn trong nhà hát nguy nga cho giới thượng lưu nghe? Tại sao em không thể để nhiều người thưởng thức sự truyền cảm và sức lôi cuốn trong tiếng đàn của em?”
“Mạnh tiên sinh.” Tôi ngồi thẳng để có thể nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh có hiểu dương cầm không? Anh có hiểu nghệ thuật không? E rằng anh còn chẳng biết tôi đánh bản nhạc gì, đúng không? Tôi rất rõ, trong mắt anh tiếng đàn của tôi chẳng đáng một xu, anh chỉ coi trọng khuôn mặt của tôi thôi!”
Suất cơm vốn nuốt không trôi, giờ càng không ăn nổi nữa. Tôi cầm lấy túi xách, còn chẳng thèm nói lời tạm biệt với anh ta. Kiểu đàn ông như anh ta tôi gặp nhiều rồi, nếu nói hay một chút thì là “công thành danh toại”. Quy tắc trong giới giải trí tôi hiểu, bề ngoài có vẻ là bình hoa để người ta nhìn ngắm từ đầu đến chân, nhưng bên trong thì dùng cơ thể để làm những cuộc trao đổi nhơ nhớp. Kiểu đường tắt như vậy tôi quyết không chịu đi vì cái gì cũng có thể bán trừ thử đẹp nhất của đời người.
Tôi bước tới cửa nhà hàng, bỗng văng vẳng bản nhạc của Mozart, đó chẳng phải là bản nhạc tôi vừa mới chơi sao? Tôi dừng bước, từ từ xoay người lại, Mạnh Huân ngồi bên cây đàn mỉm cười nhìn tôi.
Giây phút đó mọi thứ đều chìm trong bóng tối, một vòng sáng xanh nhạt chiếu rọi những ngón tay bay bổng của anh ta, nụ cười trên môi anh ta và ánh mắt hiền hòa. Đối với tôi, anh ta chơi đàn chưa phải xuất sắc nhưng thứ âm nhạc êm dịu, vui vẻ ấy đã chạm đến con tim lạnh lẽo của tôi. Quấn chặt chiếc áo choàng hơn nữa, tôi xoay người bước đi, không hề dừng lại một bước, đi thẳng vào đêm tối. Tôi nguyện dùng âm nhạc của mình để an ủi sự thê lương của người khác, an ủi sự lạnh lẽo trong tim tôi, không cần ai giúp tôi sưởi ấm.
Trong bóng đêm, tôi một mình lặng lẽ bước đi dưới ánh đèn nê ông tiến về phía trường học. Tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi không xem số hiển thị trên màn hình mà nghe luôn, thời gian này ngoài Cảnh thì không có ai gọi cả.
“Về trường chưa? Anh đến đón em.”
“Không cần đâu, em muốn đi một mình.”
“Thiên Thiên?”
“Em không sao, chỉ muốn yên tĩnh một chút.”
“Thôi được! Đến trường rồi gọi điện cho anh.”
Tắt máy, tôi ngồi xuống ghế tựa dài, dằn vặt hồi lâu rồi bấm từng số mà tôi đã khắc sâu vào tim. Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào lại vang lên: “Xin lỗi, số máy bạn gọi không tồn tại...”
Tôi cười, quấn chặt chiếc áo choàng vào người để chống lại cái lạnh, nói vào điện thoại: “Hôm qua em lại đánh đến mức làm hỏng cây dương cầm của trường, anh nói có phải em rất đáng giận không... đánh đàn quá tập trung... Hơn nữa, hai ngày sau em tham gia một cuộc thi rất quan trọng, giáo sư chọn cho em bản nhạc Hóa điệp. Em biết, ông hy vọng em có thể qua một bài mà nổi tiếng. Thực ra có nổi tiếng hay không đối với em không quan trọng. Bây giờ em sống rất tốt, rất mãn nguyện...”
Tôi ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên trời, hôm nay là sinh nhật thứ hai mươi của tôi. Hắn từng đồng ý với tôi rằng hằng năm, vào ngày sinh nhật tôi đều cùng tôi mừng sinh nhật vì trên thế giới này ngoài hắn ra không ai biết ngày đó.
“Thần, anh nói một câu với em được không? Dù chỉ một câu thôi, em không tham lam... chỉ một câu thôi!”
Trong điện thoại cứ lặp đi lặp lại thông báo tôi gọi nhầm số. Ngón tay tôi vùi vào tóc, bất giác bấu chặt lấy tóc. Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc nhưng nỗi nhớ nhung vẫn khôn nguôi.
“Em chỉ muốn biết anh sống có tốt không mà thôi... Anh có thể không nghe điện thoại, tắt máy cũng được, nhưng tại sao lại tuyệt tình đến vậy... không để em được gặp anh, được nghe thấy giọng nói của anh?... Chỉ cần nói với em một câu rằng anh sống vui vẻ, anh đã quên em thì em không còn tha thiết gì nữa...”
Không biết Mạnh Huân từ đâu chạy tới, giật lấy điện thoại của tôi. Anh ta có vẻ tức giận, đưa điện thoại lên định nói rồi bỗng sững sờ, nhìn tôi, gập điện thoại lại.Tại sao người đàn ông này luôn xuất hiện vào những lúc không nên xuất hiện. Tôi gạt nước mắt, đứng phắt dậy, giật lại điện thoại trong tay anh ta.
“Mạnh tiên sinh, tôi thừa nhận anh hiểu dương cầm, anh hiểu nghệ thuật, nhưng tôi...”
“... nhưng tôi không hiểu em.”
Câu nói của tôi bị anh ta chặn ngang.
“Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười của em, nghe tiếng đàn của em, tôi đã cảm nhận được tình yêu tràn đầy tâm hồn em, tình cảm nồ