Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.

chưa để cho người Hung Nô tiến vào phía nam nửa bước. Cảnh Quán Cảnh Vân một đường tây tiến, dù chưa thể cắt đứt hoàn toàn viện quân của Hung Nô ở quan ngoại nhưng cũng kiềm chế được phần lớn đuôi địch. Hai bên tiếp chiến hơn mươi lần, đều có thắng bại.
Quân Hung Nô gác lại tập tính của dân du mục, đoạt lấy lương thảo ngay tại chỗ. Sau Hoàng đế hạ lệnh các nơi vườn không nhà trống, lui về trấn giữ phía nam, kho lương các nơi hoàn toàn bị thiêu hủy. Trong cuộc chiến này, dân Tấn bắt đầu thể hiện dũng khí và sự dứt khoát quyết đánh đến cùng, mà tiếp viện của Hung Nô dần dần thiếu hụt.
Nhưng mà đối với người Hung Nô mà nói, mấy trăm năm qua thoát khỏi đất đai cằn cỗi giá rét, vào thời khắc tiến gần vào giấc mộng Trung Nguyên dồi dào này, bọn chúng cũng tuyệt đối sẽ không buông tha. Khả Hãn Hung Nô Mạo Đốn tiến qua cửa khẩu, hợp lực cùng Tả Đồ Kỳ Vương, ý đồ hoàn toàn đánh tan quân Tấn trong thời gian ngắn nhất.
Giang Tái Sơ chạy tới phía đông cách Hàm Cốc Quan hơn mười dặm đã có thể nhận thấy địa thế nơi đây vô cùng hiểm yếu. Nghe nói phía trước lại là vách đứng ngàn nhẫn (1), cái gọi là “Xe không thể đi sóng đôi, ngựa không thể cưỡi thành hàng” (2), nơi này thế mà lại là bình nguyên Quan Trung và vùng trung bộ có đường đi bằng phẳng, hai quân lại không hẹn mà cùng chọn nơi đây để quyết chiến.
“Sau khi Hung Nô tiến vào, tiến thẳng ngàn dặm, đại phá kinh thành, nhuệ khí không thể ngăn chặn. Nhưng sau đó chúng ta giữ được đầu trận tuyến, không thể không coi là thua. Nay thời gian đã qua nửa năm, thời tiết này, ở quan ngoại đã bắt đầu có tuyết rơi, bọn chúng không nhớ nhà sao?” Giang Tái Sơ chậm rãi nói, “Quân nhân cũng là người, nhược điểm lớn nhất chính là ý chí mềm yếu. Cho nên, ta nhất định phải kéo dài hơn nửa năm mới quyết chiến sinh tử với bọn chúng.”
Ngữ khí của hắn như gió thoảng mây bay, tảng đá lớn trong lòng Cảnh Vân như được rơi xuống.
Hắn biết, có lẽ việc Giang Tái Sơ làm thống soái của toàn quân ý nghĩa ở chỗ đó, chỉ cần có hắn ở bên, bọn họ sẽ cảm thấy hết thảy đều ổn thoả, đối mặt với quân địch mạnh hơn nữa đều có thể cảm thấy an tâm.
“Đúng rồi, Thiết Phù Đồ này rốt cuộc là quái vật gì vậy?” Cảnh Vân phóng người lên ngựa, song song với Giang Tái Sơ, “Ta hôm trước mới từ tây bắc về, còn chưa tiếp chiến, vì sao Liên Tú nhắc tới là cứ mang bộ dáng nghiến răng nghiến lợi?”
“Hắn bị đánh đến sợ.” Giang Tái Sơ cười cười.
“Hả? Quan Ninh quân cũng có một ngày bị đánh đến sợ?” Cảnh Vân cười ha ha, “Vậy Thần Sách quân và Hổ Báo Kỵ càng không thể bỏ lỡ.”
“Thần Sách quân của đệ cũng bị đánh cho sợ.” Giang Tái Sơ thản nhiên liếc hắn một cái, “Cho nên chuyến này ta đi tìm viện binh.”
“Trong thiên hạ còn có đội quân nào có thể mạnh hơn chúng ta?” Trên mặt Cảnh Vân nhất thời có chút kinh ngạc.
Giang Tái Sơ cũng không đáp, chỉ xoay người lại nhìn một chút.
Cảnh Vân nhìn theo ánh mắt của hắn, cuối cùng cũng thấy có một đội quân khác từ từ xuất hiện từ cuối tầm mắt.
Kỳ thật đường cũng không rộng, lúc các kỵ binh chằng chịt trào ra, Cảnh Vân ngây ngẩn cả người.
Hắn vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một đội quân vô cùng uy vũ, giáp trụ hoàn mỹ, ánh mắt bạo dạn, cũng không ngờ đội quân trước mắt này đều cưỡi loại ngựa lùn của đất Thục, đã thế còn gầy trơ cả xương, da lông lưa thưa, quả thật không phải là giống tốt gì. Về phần nhóm binh sĩ này, người người đen gầy, trên người mặc hộ giáp màu vàng quái đản, nào có bộ dáng tinh binh.
“Là bọn họ!” Lúc Cảnh Vân thấy rõ hộ giáp của bọn họ thì bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Bọn họ không phải… là bọn mã tặc tấn công chúng ta lúc đó sao?”
“Là bọn họ.” Giang Tái Sơ nói thẳng, “Là Hàn Duy Tang dẫn ta đi tìm bọn họ.”
“Nói như vậy, mã tặc năm đó quả nhiên là nàng an bài?” Cảnh Vân cắn răng nói,“ Điện hạ, huynh sao lại…”
“Đệ làm những chuyện kia, ta cũng không so đo với đệ.” Giang Tái Sơ bình tĩnh nói, “Nay nàng ở quê hương xa xôi, tất nhiên cũng sẽ không gây hoạ cho ta, đệ không cần phải lo lắng quá.”
Cảnh Vân đỏ mặt, nhìn sắc mặt của Giang Tái Sơ cũng hiểu được đúng là bởi vì hắn không xúc phạm tới Hàn Duy Tang mới nói như vậy.
Lúc ấy là nàng tự tìm đến mình, nói rõ chỉ cần có thể cứu được cháu của nàng, nàng liền có cách khiến cho Giang Tái Sơ chết tâm. Vốn là hợp tâm ý của hắn, hắn tất nhiên sẽ đáp ứng một tiếng.
Về sau Hàn Duy Tang gặp gỡ Bạc Cơ cũng là trùng hợp, chỉ là bọn họ biết thời biết thế, có lẽ để cho Bạc Cơ nói ra những lời đó càng có thể làm cho Giang Tái Sơ hết hy vọng.
“Những người đó sao có thể tin được?” Cảnh Vân lúc này cũng không thèm nghĩ những chuyện ngổn ngang kia nữa, khó có thể tin nói, “Tiểu tặc cường đạo thì làm sao ra chiến trường?”
Giang Tái Sơ nhíu mày không đáp, nói thẳng: “Sau khi vào quân doanh, đệ thay ta làm một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Lấy ngựa tốt nhất nhanh nhất của các vị tướng quân đổi cho bọn họ.”
“Cái gì?” Cảnh Vân suýt nữa nhảy dựng lên, trên trán nổi lên gân xanh, “Điện hạ, sao có thể?!” Trong mắt hắn mang theo vài phần khinh thường nhìn lại, “Bọn họ có thể ngăn cản được m