Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

ã đao của người Hung Nô sao? Điện hạ huynh không biết trước đây trong quân Tấn, người Thục bọn họ cũng chỉ xứng vận chuyển lương thực thôi sao?”
Giang Tái Sơ ghìm cương ngựa, vô cùng tỉnh táo liếc nhìn Cảnh Vân một cái.
“Biết vì sao ta cho đệ đi làm chuyện đó không?”
Cảnh Vân rùng mình, trong lòng biết hắn thật sự đã tức giận, nhưng mình nay có thể làm liều như vậy? Đem chiến mã của những kỵ binh tinh nhuệ dưới trướng tặng cho đám mã tặc lai lịch không rõ này, hắn sao có thể ăn nói với các vị tướng lĩnh?
“Cho đệ đi làm là vì muốn phá Thiết Phù Đồ, có thể không nhất thiết phải như vậy.” Giang Tái Sơ gằn từng chữ, “Những ngày sắp tới quyết chiến với quân địch, mệnh lệnh của chủ soái, đệ nay cũng không nghe sao?”
Bọn họ kề vai sát cánh trên chiến trường, cho tới bây giờ đều vô cùng ăn ý, hắn cũng chưa bao giờ nói nặng với Cảnh Vân như vậy.
Cảnh Vân sửng sốt một hồi lâu mới thấp giọng nói: “Rõ.”
Đi về phía trước hơn mười dặm, rốt cuộc cũng nhìn thấy Hàm Cốc Quan.
Đây là nơi quan trọng tiếp nối vùng quan nội ra bên ngoài, trong bóng đêm lộ ra sát khí xơ xác tiêu điều. Cửa khẩu phía tây nay bị người Hung Nô chiếm cứ, cách rất gần thành lâu và những nơi giàu có đông đúc. Giang Tái Sơ lẳng lặng ngẩng đầu, đèn lồng treo cao lộ ra ánh sáng lấp lánh, là sắc màu ấm áp duy nhất ở vùng đất sát phạt này.
Phía trước trận tuyến của hai quân là một bãi đất trống lớn, đủ để chịu lực kỵ binh hai bên chém giết.
Hắn hơi nhắm mắt lại, trong mũi tựa hồ có thể ngửi được mùi máu tươi tỏa ra khắp nơi.
“Điện hạ, Nguyên đại nhân truyền tin tới.”
Giang Tái Sơ nhận lấy miếng lạp hoàn kia, bóp nát xong đã thấy bên trong chỉ có hai chữ: Đế hoăng.
Đã sớm biết ngày này sớm hay muộn gì cũng sẽ đến, tình trạng của tiểu Hoàng đế mỗi một ngày đều kém đi, nhưng khi thật sự biết được điều này, hắn vẫn cảm thấy ngực thấu lạnh… là một loại lạnh lẽo đau thương tịch mịch.
Trên đời này, địa vị càng cao thì càng khó lựa chọn cuộc sống riêng cho chính mình, dù chỉ là một đứa trẻ.
Mà tất cả những gì còn lại, quốc gia, chiến tranh, quyền mưu, hoàn toàn rơi vào trên vai mình, hắn không còn đường lui nữa.
Giang Tái Sơ hít sâu một hơi, lại nghe thân vệ thấp giọng nói: “Còn có một chuyện, trên đường áp giải Chu Cảnh Hoa từ thành Vĩnh Ninh thành đến Trần huyện, hắn… chạy rồi.”
“Chuyện lúc nào?”
“Hơn nửa tháng trước.”
“Hắn không biết võ công, nay lại không có đồng lõa, làm sao có thể chạy?” Giang Tái Sơ nghe vậy thì ngẩn ra, nhíu mày hỏi, “Đã bắt trở về chưa?”
“Vẫn chưa.”
Phần tử cặn bã như Chu Cảnh Hoa là nên giết, nhưng nếu hắn chạy thoát cũng không hề ảnh hưởng đến cuộc chiến này, huống hồ hắn ti tiện bỉ ổi như vậy, nay không có quyền thế, rất khó dấy lên sóng lớn, cùng lắm là làm cho Nguyên Hạo Hành cảm thấy khó chịu một chút thôi.
Giang Tái Sơ đặt chuyện này phía sau đầu, lại bỗng nhiên cảm thấy đáy lòng có chút bất an mơ hồ.
Lúc này trong quân doanh Hung Nô, một chiếc xe ngựa đang chậm rãi tiến vào, cuối cùng dừng ở trước cửa chủ trướng.
Một người đàn ông có hơi gầy guộc nhảy từ trên xe xuống, nói rằng bởi vì tinh thần không tốt mà sắc mặt nặng nề, hoặc như là người đang khá đầy đặn đột nhiên gầy đi, da mặt căng ra.
Giữa những tinh binh xung quanh, người này có chút khẩn trương mà mất tự nhiên, bước chân nhanh vội, suýt nữa thì lảo đảo. Hắn quỳ xuống giữa doanh trướng, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Nam nhân trên ghế mở miệng, nhưng lại nói giọng Trung Nguyên vô cùng lưu loát: “Chu đại nhân đứng lên đi, không cần đa lễ.”
“Tạ Tả Đồ Kỳ Vương.”
Người đàn ông run rẩy đứng lên, cẩn thận ngẩng đầu, đã thấy dưới ngọn nến to bằng cánh tay, người nọ thân hình cao lớn, tóc dài rậm tết thành từng bím nhỏ, lại quấn thành một búi to ở sau đầu, ngũ quan trông vô cùng dữ tợn, vừa nhìn đã biết không phải người Trung Nguyên.
“Chu đại nhân nói xem ‘hậu lễ’ khi nào tới?”
“Đang… đang trên đường.”
Mạo Man nhìn kỹ người đàn ông này, kiềm chế nụ cười lạnh trong lòng, nếu không phải hắn tìm người đưa tới một mật tín nói rằng có biện pháp đối phó với Giang Tái Sơ, hắn đã sớm quên ngày đó có thể vượt qua cửa khẩu là nhờ phúc của vị nhân huynh này, nhưng lại có ý nghĩ kỳ lạ là cho vạn tiền để “Mượn binh dẹp loạn”.
Vì để ngừa vạn nhất, Mạo Man phái người cứu Chu Cảnh Hoa ra, nghe tên này nói có cách kia, hắn lại cho rằng không đáng tin cậy.
Nếu không phải Khả Hãn đích thân tới đây, bản thân hắn sẽ gây áp lực thật lớn, muốn trong thời gian ngắn nhất có thể nhanh chóng đánh tan quân Tấn, hắn cũng sẽ không nghe Chu Cảnh Hoa đề nghị đi làm cái chuyện kia.
“Còn có mấy ngày nữa mới có thể đến đây?” Mạo Man trầm ngâm một lát.
“Nội trong ba ngày nhất định sẽ đến.” Chu Cảnh Hoa vội đáp.
Chợt nghe thấy cái tên này, trên mặt Chu Cảnh Hoa vội vặn vẹo, thật lâu sau hắn mới nói: “Đại vương chỉ cần nghe theo ta , muốn hắn quỳ xuống thần phục cũng không phải việc khó.”
“Chu đại nhân, nay Giang Tái Sơ hết đường xoay sở với Thiết Phù Đồ, cứ chiến là bại, ta cứu ngươi bất quá cũng vì món nhân t