Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
hân thế nên mới khiến cho Quận chúa sợ hãi.” Ninh Vương nhếch môi, cười như có như không nhìn về phía Chu Cảnh Hoa: “Đây cũng là phải cảm ơn Chu đại nhân .”
Sống lưng Chu Cảnh Hoa chợt lạnh, dù cho hắn đa mưu túc trí, giờ phút này nhất thời cũng không nghĩ ra được lý do gì, chỉ lau mồ hôi, nửa khóc nửa cười: “Đã quấy rầy điện hạ, hạ quan thật sự tội đáng chết vạn lần.”
Giang Tái Sơ thản nhiên nói: “Ta mới vào Cẩm Châu, trong thành rất là nhộn nhịp, lại không biết Chu đại nhân đang tìm cái gì mà lại đem một tòa thành quậy phá như vậy.”
“Là… là tối hôm qua có thích khách ám sát…” Chu Cảnh Hoa cuống quýt giải thích.
“Theo bổn vương thấy, cái gọi là thích khách, bất quá chỉ là mấy người ít ỏi thôi, Chu đại nhân ở Cẩm Châu vẫn là rất được lòng dân.” Giang Tái Sơ có ý sâu xa.
“Là… là… hạ quan vốn lo lắng cho điện hạ lần đầu tới đây, có lẽ cũng sẽ bị quấy nhiễu. Nghĩ như vậy, đúng là hạ quan làm hơi quá.” Chu Cảnh Hoa vội nói, “Ta lập tức bãi bỏ lệnh cấm này.”
“Chu đại nhân thật là độ lượng.” Ninh Vương cười cười, phất tay áo vào kiệu.
Đến nước này, chuyện truy lùng thích khách cũng không giải quyết được gì nữa. Cho đến khi rời khỏi đất Thục, Chu Cảnh Hoa cũng không dám nhắc lại nửa chữ.
Hôm đó Thục Hầu thiết yến trong phủ, mời Ninh Vương đến. Bởi vì tiền nhiệm là Chu Cảnh Hoa chưa rời đi, mà phủ đệ của Chuyển vận sứ phủ vẫn chưa sửa chữa, Thục Hầu liền dốc hết sức mời Ninh Vương trước tiên hãy nghỉ ngơi ở quý phủ. Ninh Vương lúc đầu từ chối, sau lại đồng ý.
Hắn một mình ở đông viện Hầu phủ, mấy ngày nay quan viên đất Thục lui tới không ngừng, cứ luân phiên gặp mặt như thế cũng thật hao phí không ít sinh lực. Chiều hôm đó, Ninh Vương điện hạ cuối cùng cũng cảm thấy phiền chán, chỉ để một mình Cảnh Vân ở lại, tự mình ra ngoài.
Hoa viên Hầu phủ mặc dù kém xa ngự hoa viên, thậm chí còn nhỏ hơn cả lâm viên phủ trạch của hắn ở kinh thành, nhưng lại đẹp đẽ tinh tế. Giang Tái Sơ đi dọc theo con đường mòn, thưởng thức những loại trúc hiếm thấy, những tảng đá kỳ lạ, chợt thấy trong đình phía trước dưới tàng cây liễu ngồi một lớn một nhỏ, xung quanh cũng không có nha hoàn hay nhũ mẫu hầu hạ, nhưng tiếng động của hai người cũng không nhỏ, từ xa nghe thấy đã có cảm giác sôi nổi.
“Chim chim…” Giọng nói của trẻ nhỏ.
“Không đúng rồi.” Người lớn hơn không nhẹ không nặng búng vào trán đứa trẻ.
“Cục cục gà…”
“Không đúng…”
“Cô cô, con muốn ra ngoài chơi…” Tiểu tử kia rốt cuộc cũng không muốn phối hợp nữa, cái chân nhỏ đá đạp lung tung, bắt đầu om sòm.
“Suỵt, nhỏ một chút! Muốn cô cô bị mắng nữa hả?” Duy Tang vội vàng nhét miếng bánh ngọt vào miệng tiểu tử kia, “Chờ qua thời gian này rồi nói sau.”
Phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Duy Tang vừa quay đầu lại, đã thấy Ninh Vương điện hạ mấy ngày không gặp chắp tay sau lưng, nở nụ cười nhạt đứng ở phía sau, cũng không biết đã nghe mình và A Trang tán dóc bao lâu rồi.
Nàng cuống quýt đứng lên hành lễ: “Bái kiến Ninh Vương điện hạ.”, còn thuận chân đá nhẹ đứa cháu một cái.
“Ớ?” A Trang ngẩng đầu liếc mắt một cái, vô cùng phấn khởi, “Là đại ca ca sao?”
“Gọi điện hạ.” Duy Tang ho khan một tiếng.
Suy cho cùng vẫn là xuất thân thế gia, mặc dù không rõ lắm điện hạ và đại ca ca có gì khác biệt, A Trang vẫn vô cùng lễ phép đứng lên, bắt chước hành lễ: “Điện hạ.”
“Miễn lễ.” Ninh Vương ôm tiểu tử kia đặt trên đầu gối, cầm quyển sách của nó lên xem, ngờ vực hỏi, “Đây là cái gì?”
“Cô cô đang dạy chữ cho ta.” A Trang cố gắng giải thích, “Nàng bảo ta nói sai rồi.”
Giang Tái Sơ tập trung nhìn vào, thì ra là thơ ca, câu đầu tiên là… Ngỗng ngỗng ngỗng. Hắn bật cười, ngước mắt nhìn lên, Duy Tang ngồi ở bàn đá đối diện, không tự nhiên như lúc trước, ngược lại mơ hồ lộ ra vẻ xa cách.
A Trang cũng không thích ngồi trên đùi người lớn như vậy, bị Giang Tái Sơ ôm lại cảm thấy nhàm chán, nhảy xuống, ra dưới tàng cây chơi. Duy Tang nhìn bóng lưng của nó, trong lòng suy nghĩ thật là một cơ hội tốt để rời đi, vừa lúc muốn đứng lên, Ninh Vương điện hạ khẽ rũ mắt xuống, thở dài: “Cứ xa lạ như vậy sao? Dù sao cũng đã có giao tình với cô nương.”
Duy Tang giật mình, yên lặng nhìn hắn: “Phần giao tình đó ta thừa nhận. Nhưng… ta cũng không muốn gạt ngài, ta không có cách nào làm bằng hữu với ngài như trước.”
Giọng nói của nàng vừa nhẹ vừa êm ái, nhưng nàng không chịu nhìn hắn, Giang Tái Sơ chỉ cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa ngứa ngáy, sửng sốt hồi lâu mới mở miệng: “Là trách ta gạt nàng sao?”
Duy Tang lắc đầu: “Không, không phải vì chuyện đó. Là vì ngài là Chuyển vận sứ triều đình phái tới.”
Mặt mày Giang Tái Sơ bỗng nhiên giãn ra, “Nàng không cần phải khách khí như vậy.”
“Hả?”
“Nàng ghét người do triều đình phái tới.” Khóe môi hắn khẽ cong, ánh mắt trong trẻo, “Nhưng Hàn cô nương, nàng đừng ghét ta.”
Duy Tang nghẹn họng: “Ngài không phải là do triều đình phái tới sao?”
“Ừ, Ninh Vương đúng là thủy bộ Chuyển vận sứ triều đình phái tới, nhưng với nàng không phải. Ta chỉ là bằng hữu nàng gặp ở rừng hạ