Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”
Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2283 lượt.
nh ngoài thành.” Giọng hắn bình tĩnh, rất là trịnh trọng, “Nàng nghĩ rằng ta thích danh hiệu Chuyển vận sứ này làm sao? Bị phái đến đây thu lương thảo thuế khóa, nông phu tiểu thương bên này, người nào không mắng Ninh Vương? Nhưng thuế khóa là do triều đình quy định, chỉ là qua tay ta, ngàn lượng cũng tốt, vạn lượng cũng thế, có quan hệ gì với ta sao?”
Hắn nói xong một hơi, Duy Tang nghe thấy mà ngây người, theo bản năng muốn phản bác lại: “Nhưng mà Chu Cảnh Hoa…”
“Ta biết nàng muốn nói hắn.” Đôi môi mỏng mà sắc sảo, ngữ khí thản nhiên nói một câu, “Nhưng nàng phải đánh đồng ta với hắn sao?”
Duy Tang vô thức rũ tóc xuống, nàng biết từng chữ của hắn đều không có sai, nhưng mà… Bọn họ vẫn không có cách nào giống như trước. Nàng rũ mắt, không nói được một lời, đứng dậy muốn dắt cháu đi.
“Hàn cô nương, phủ đệ của ta ở kinh thành, chỉ sợ còn lớn hơn Hầu phủ nhà nàng một chút.”
Hắn dường như không hề phát hiện ra, tiếp tục nhẹ giọng nói.
“Lúc còn rất nhỏ, ta sống cùng với phụ mẫu, khi đó ông ấy giao lại sản nghiệp này cho ta. Mẫu thân ta không phải chính thê, nhưng phụ thân đối với chúng ta rất tốt, tốt đến mức đại nương cảm thấy ta sẽ giành lấy gia sản con trai bà.” Hắn nhìn cành liễu xanh ngát, chậm rãi nói, “Mẫu thân ta không thích tranh giành, cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Nhưng phụ thân rất thương bà, lại sợ mình đi sớm, hai mẹ con chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị ức hiếp.”
Rõ ràng là gia sự thiên tử nhưng ngữ khí lại thảnh thơi như chuyện nhà, Duy Tang nghe thấy mà mê mẩn, bước chân dừng lại, nhẹ giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hắn cũng không đáp, buồn bã nói: “Mẫu thân ta đi trước phụ thân, không quá hai ngày, phụ thân cũng đi luôn. Con trai đại nương kế thừa gia sản, đại nương trước sau đều không yên lòng với ta. Vì thế bà ấy phái ta đi một nơi thật xa, đối mặt với nguy hiểm. Chỉ cần xảy ra bất trắc thì ta sẽ không thể trở về.”
“Nhưng ta mạng lớn, thời gian ba năm đó ta quen biết rất nhiều huynh đệ. Đồ ăn ở đó tuy rằng kém xa trong nhà, mỗi ngày đều phải đối mặt với sinh tử, nhưng mọi người lòng dạ phóng khoáng, cũng không tính kế lẫn nhau. Đối xử chân thành với nhau, ủy thác sinh mạng; khi rảnh rỗi thì vây lại uống rượu ăn thịt, quả thật sự là vui sướng.”
“Đoán chừng là bọn họ sợ ta cắm rễ bên đó, vì thế mới kêu ta về nhà, đi tới đây.”
Giang Tái Sơ cười nhạt: “Đến đây, nàng là bằng hữu đầu tiên của ta. Nàng cố ý xa lánh ta, ta không nói. Chỉ nghe nguyện vọng của Quận chúa thôi.”
Gió xuân ấm áp thổi qua, nhẹ nhàng trêu đùa mái tóc và góc áo hai người, Duy Tang nghĩ đến chuyện cũ của Giang Tái Sơ, đáy lòng đột nhiên có chút đau đớn. Nếu nói hắn là dưới một người trên vạn người, nhưng nói cho cùng, bất quá là bị Hoàng đế và Thái hậu nghi kỵ, làm Vương gia lúc nào cũng phải thận trọng; so với mình được phụ thân, đại ca và a tẩu che chở, đúng là ngột ngạt hơn nhiều.
Đứng đó suy ngẫm cả buổi trời, nàng rốt cuộc cũng xoay người, thử hỏi: “Cha cấm chừng ta, điện hạ, ngài có thể… Khụ, dẫn ta và A Trang ra ngoài đi dạo không?”
Giang Tái Sơ thoáng trầm tư, khóe môi lộ ra ý cười nhẹ nhàng lúc ẩn lúc hiện: “Quận chúa nếu đã mở miệng, tiểu vương đương nhiên sẽ cố gắng.”
“Giang Tái Sơ, đánh Hung Nô có thể chết nhiều người hay không?” Không biết bắt đầu từ khi nào, chỉ cần hai người ở một chỗ, Duy Tang sẽ không kêu điện hạ mà gọi cả tên họ hắn.
Quốc gia này to như vậy, nhưng gọi hắn như thế, chỉ sợ có một mình nàng… Năm đó cho dù là tiên hoàng còn tại thế cũng ít khi gọi hắn như vậy. Nhưng ở Hung Nô bị coi là “Hắc la sát”, Giang Tái Sơ lại vui vẻ tiếp nhận cách gọi của nàng, thậm chí cảm thấy lúc nàng kêu ba chữ này, ngữ điệu nhẹ nhàng, người khác khó mà thân thiết bằng.
—–
Bọn họ ngồi ở một quán ăn bên đường, chờ ông chủ bưng mì nước lên, Giang Tái Sơ thấy bộ dáng nặng nề sầu lo của nàng, trầm ngâm một lát: “Người Hung Nô chiến lược chiến thuật đều không bằng Trung Nguyên, chỉ là lực đánh kỵ binh bọn chúng quá lớn mạnh, binh lính Trung Nguyên giao đấu một trận đã bị áp đảo, thường rất dễ thua.”
Duy Tang nghe thấy, sắc mặt trắng bệch, ông chủ bưng tô mì dầu hành ngày thường nàng thích nhất lên, nàng cũng không đoái hoài tới.
“Lo lắng cho huynh trưởng của nàng sao?” Hắn đưa tay qua, vén vài sợi tóc mai rũ xuống của nàng lên vành tai, cười cười, “Yên tâm đi, hắn theo ngự giá thân chinh, lại là Thế tử của Thục Hầu… Hoàng đế chẳng qua là muốn giữ hắn bên người, dựa vào việc này đốc thúc phụ thân nàng xuất nhiều lương thảo, tuyệt đối sẽ không để hắn rơi vào hiểm cảnh. Huống hồ…”
“Huống hồ cái gì?”
“Huống hồ, Thần Sách quân là do một tay ta huấn luyện nên, giao chiến với Hung Nô đã ba năm, hiếm khi bại trận, hoàng đế mang bọn họ theo, có lẽ không có việc gì.”
Duy Tang nghe ngữ khí bình tĩnh của hắn, lại loáng thoáng cảm nhận được một chút khác thường. Nàng biết hắn không phải là nam nhân thích so đo. Có rất nhiều chuyện hắn thoải mái hơn nhiều người, nhưng chỉ có lúc này đây, dường như hắn có chút vướng bận.
Có lẽ là chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của nà