XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.

à đi thì không lãng mạn như cảnh phong hoa tuyết nguyệt mà chỉ khiến người ta cảm thấy kinh tâm động phách. Đường nhỏ vừa đủ một chiếc xe ngựa lọt qua, nhìn xuống thì hơn mười trượng là nước sông Mân Giang cuộn trào mãnh liệt, nếu không chú ý, chỉ sợ sẽ rơi vào trong nước.
Nước xanh lam, đường đi hình bán nguyệt, chỗ hiểm ác như vậy, cảnh sắc lại hùng vĩ đẹp đến kì lạ. Duy Tang không khỏi cảm thán tạo hóa kì diệu, hoàn toàn quên hết đoạn đường gian nan này.
Xe ngựa bỗng nhiên dừng lại.
Giọng Tiêu Nhượng vang lên: “Quận chúa, đoạn đường phía trước quá hẹp, mỗi người cần xuống ngựa. Ta đỡ nàng xuống.”
Duy Tang đã sớm thay hỉ phục nặng nề phiền phức, ăn mặc cũng nhẹ nhàng, tự mình nhảy xuống. Nước sông bên dưới cuồn cuộn, liếc mắt một cái cũng thấy đầu choáng váng.
“Quận chúa cẩn thận.” Tiêu Nhượng vội vàng kéo nàng vào bên trong, lại nói, “Đi lên phía trước, thời gian tầm một chén trà là có thể tiếp tục ngồi xe.”
Xa xa Giang Tái Sơ nhìn thấy nàng xuống xe, ánh mắt dừng trên người nàng một lát, lại thản nhiên dời đi.
Cảnh Vân nhìn thần sắc của hắn, biết trong lòng hắn một chút cũng chưa từng buông tay, không khỏi thở dài, đành chuyển đề tài: “Điện hạ, con đường này chỉ sợ phải cẩn thận, dọc theo đường đi mã tặc càng ngày càng nhiều, đây chính là nơi phục kích tốt nhất.”
Hắn “ừ” một tiếng, “Truyền lệnh ra sau, đi nhanh một chút. Trước khi vào đêm, cần phải qua được eo Nguyệt Lượng.”
Hàng ngũ dịch chuyển về phía trước với tốc độ không nhanh lắm, rốt cuộc cũng qua được đoạn đường chật hẹp kia, phần lớn lương thực được chở cũng đã qua.
“Ai ui! Cái gì vậy?” Bỗng nhiên có binh sĩ che trán ngồi xổm xuống, năm ngón tay đầy máu.
Đá từ trên vách núi bắt đầu lăn xuống, ngay từ đầu đã giống như cơn mưa đá, dần dần nặng lên, từng hòn đá lớn nhỏ lăn xuống, chẳng mấy chốc đã đập trúng vài tên binh sĩ.
“Là núi lở sao?” Duy Tang bị bọn lính che chắn ở giữa, có chút run sợ hỏi.
Xa xa có tiếng xoẹt xoẹt sắc nhọn, từ xa đến gần, Tiêu Nhượng biến sắc: “Là mã tặc!”
Lời còn chưa dứt, đã có tiếng vang binh khí và tiếng kêu thảm thiết từ hai bên trước sau truyền đến.
“Bảo vệ Quận chúa!” Tiêu Nhượng hét lớn một tiếng, rút trường đao ra.
Bọn thị vệ bắt đầu nghênh địch, hàng ngũ ở trung tâm hơn mười người che chở cho Duy Tang đi về phía trước, muốn chạy đến hẻm núi.
Tiếng binh khí càng ngày càng vang, mã tặc khí thế rào rạt, có lẽ là đã theo dõi đội tiễn giá suốt cả đường đi nên mới cố ý động thủ ở nơi địa hình hiểm yếu này.
Đội hộ vệ Tiêu Nhượng dẫn theo rất tinh nhuệ, vũ khí lại tinh xảo, không ngờ rằng bọn mã tặc lại trang bị ngoài dự tính, trên người mặc áo giáp mây mềm, nhưng lại vô cùng cứng cáp, nếu lực cánh tay không mạnh, chỉ với một đao cũng khó mà phá vỡ.
Ỷ vào việc trên người mặc áo giáp, mã tặc vô cùng dũng mãnh. Bên cạnh rất nhiều thị vệ bị thương ngã xuống, Duy Tang càng ngày càng nôn nóng, nhìn xung quanh, nhưng lại không hề nhìn thấy Giang Tái Sơ. Nàng lo lắng, liên tục hỏi: “Ninh Vương đâu?”
Thị vệ bên cạnh chưa trả lời, không biết một đội mã tặc từ đâu lao lại gần, người đàn ông cầm đầu che mặt chém một đao đứt đầu thị vệ. Duy Tang lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc như vậy, trên mặt vẫn còn vài giọt máu nóng hổi bắn tung tóe, nhất thời không phản ứng kịp, ngơ ngác đứng không nhúc nhích.
Tiêu Nhượng đẩy nàng một cái, nàng khó khăn lắm mới né được một mũi đao, chỉ là mấy sợi tóc dài rơi xuống, có thể thấy được một đao kia nguy hiểm thế nào.
Tiếng vó ngựa ở phía sau truyền đến, Duy Tang không kịp quay đầu nhìn, Tiêu Nhượng cũng đã bắt lấy hông nàng, ném cho người nọ, quát: “Điện hạ, bảo vệ Quận chúa đi trước!”
Cả người Duy Tang bay lên, lại bị người kia ôm lấy, đặt ở trước ngựa.
Bên tai chỉ nghe tiếng gió gào thét, sau lưng là lồng ngực rộng lớn của người nọ, tim đập dồn dập, đúng là cảm giác quen thuộc ấy.
Giang Tái Sơ cưỡi ngựa vô cùng khéo, một tay điều khiển cương ngựa, tay khác cầm Lịch Khoan, vừa bổ một cái đã chém cho một tên mã tặc ngã xuống. Hai chân hơi dùng sức, tuấn mã hí vang một tiếng, chạy thẳng về phía trước.
Duy Tang nghiêng người ngồi trước người hắn, trong lòng nhảy dựng, nhìn thoáng qua dòng nước sông cuồn cuộn.
Hắn trầm giọng nói: “Sợ thì nhắm mắt lại.”
Nàng ở hắn trong lòng lắc đầu.
Suốt đường đi nàng đều kinh hồn bạt vía, mãi cho đến lúc này mới thật sự gặp nguy hiểm, có lẽ ngay cả mạng cũng đã không còn, nhưng trong lòng lại rất an định.
Bàn tay nàng không khỏi dùng sức ôm sát eo hắn, bỗng nhiên nghe thấy hắn quát khẽ một tiếng: “Nhắm mắt lại!”
Duy Tang theo bản năng nhắm mắt lại, bên tai lại nghe thấy hai tiếng xoẹt, có chất lỏng ấm áp bắn lên mặt, trong lòng biết hắn lại chém hai tên địch, nhưng không biết phía trước còn có thể gặp bao nhiêu mã tặc.
May mà con ngựa của Giang Tái Sơ cực kỳ xuất sắc, qua thời gian một chén trà đã dẫn hai người ra xa chiến trường. Thấy sắp vượt qua khỏi eo Nguyệt Lượng, hắn thở phào một cái, chợt thấy bóng người đằng trước lay động, đáy lòng lại nặng trĩu, biết r