Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
của Lan Lan, trái tim tôi đau đớn như bị dao cắt phải. Tôi siết chặt nắm tay trong đêm đen nhưng không biết phải hướng nắm đấm ấy về phía ai? Cuối cùng, nấm đấm ấy chỉ có thể giáng mạnh lên bức tường cứng đơ. Máu từ bàn tay tuôn ra mà tôi hoàn toàn không hay biết.
Tôi nghĩ, anh cả chắc chắn phát điên rồi, điên tới mức mất hết cả lí trí. Mà điên với tàn nhẫn luôn đi liền với nhau, vì vậy anh cả hiện giờ đã tàn nhẫn đến mức mất hết cả tính người!
Tôi có thể hiểu cho hoàn cảnh của anh cả, cũng đồng cảm với cảnh ngộ của anh nhưng tôi không sao chấp nhận được việc hết lần này đến lần khác anh tàn nhẫn chà đạp Lan Lan như một con dã thú. Anh không nên đem nỗi đau khổ của mình để trút hết lên người khác. Khi trời sáng, tiếng thét phát ra từ phòng anh cả cũng chấm dứt. Lúc ăn sáng, anh cả chẳng nói chẳng rằng ngồi phịch xuống bên bàn ăn. Bố tôi sức khỏe chưa hồi phục ăn, nhìn thấy anh cả liền trợn mắt buông bát đũa đi thẳng vào nhà trong.
Mẹ tôi thấy Lan Lan không lên nhà ăn cơm cũng chẳng dám hỏi nhiều, liền bê cơm nước vào phòng cho Lan Lan. Trên bàn ăn chỉ còn lại tôi với anh cả. Anh cả chỉ mải cắm đầu ăn cơm, chẳng buồn liếc tôi lấy một cái. Tôi vốn định hỏi han anh vài câu nhưng nhìn thái độ đó của anh, tôi biết anh vẫn còn tức giận tôi vì chuyện của Lan Lan, thế nên câu nói đã ra đến cửa miệng lại bị nuốt vào trong.
Mẹ tôi đưa cơm cho Lan Lan quay lại thì anh cả cũng ăn xong và đứng dậy ra ngoài. Tôi vừa ăn cơm và nhìn trộm anh, thấy anh không ra khỏi cửa mà đi thẳng về phòng của mình. -Mẹ, Lan Lan… à không, chị dâu thế nào rồi? Có chịu ăn uống gì không?
-Đang ăn đấy!- mẹ nhìn tôi rồi đáp.
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn cơm, trong lòng thấy yên tâm hơn đôi chút. Trước khi nhập viện Lan Lan thường bỏ ăn, mẹ đã tốn rất nhiều công sức dỗ dành cô ấy mới chịu ăn một ít. Chỉ có điều tôi cũng thấy là lạ, cảm thấy hôm nay Lan Lan dường như có gì đó khác bình thường, đêm qua bị anh cả hành hạ như vậy mà giờ Lan Lan vẫn còn tâm trạng ăn cơm sao? Chẹp….kì lạ cũng mặc kệ, cho dù thế nào, Lan Lan chịu ăn cơm là tốt rồi!
-Nó nói vì con nên nó mới chịu ăn cơm đấy!- mẹ cố nói khe khẽ với tôi.
Nghe mẹ nói tôi lại thấy lòng buồn rười rượi, sống mũi cay cay. Tôi lập tức nhớ lại những gì mà Lan Lan đã nói với tôi: “Em vì anh nên mới sống tiếp!” Ăn xong cơm, trở về phòng tôi vẫn miên man với những điều Lan Lan đã nói. Rõ ràng cô ấy biết về nhà sẽ bị anh cả giày vò thế nhưng lại không chịu chạy trốn. Cô ấy chấp nhận chịu nhục nhã, sống một cuộc sống người không ra người, ma không ra ma chỉ bởi vì tôi! Còn tôi, rõ ràng là biết cô ấy về nhà sẽ bị chà đạp lại không dám làm điều gì cho cô. Lan Lan vì tôi mà làm vậy thật không đáng!
Ban ngày, mặc dù anh cả ở nhà nhưng nhà tôi vẫn rất yên tĩnh. Chỉ đến nửa đêm, gian phòng của anh cả mới trở nên ồn ào. Cứ đêm đến là tôi lại sốt ruột như ngồi trên đống lửa, cứ nghe thấy tiếng la hét của Lan Lan là tim tôi lại đau như dao cắt. Hết ngày này qua ngày khác, tôi nhẫn nhịn nỗi đau, khó nhọc vượt qua những đêm dài thức trắng. Suốt mười ngày liên tiếp tôi và Lan Lan không được gặp mặt lấy một lần. Lan Lan hoàn toàn không bước chân ra khỏi phòng anh cả, cũng không biết là cô ấy khong chịu ra hay anh cả không cho cô ấy ra. Chỉ có điều, cứ nửa đêm nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Lan Lan, tôi lại lo lắng không biết anh cả đang làm gì cô ấy, càng không biết Lan Lan có thể chịu đựng được bao lâu.
Lan Lan vì tôi mà ngày ngày phải chịu đựng sự giày vò tàn khốc của anh cả, thế nhưng tôi lại chẳng biết phải làm thế nào. Lan Lan vì tôi mà hi sinh nhiều như vậy, trong lòng tôi cảm thấy rất có lỗi với cô. Tôi không thể chấp nhận chuyện này cứ kéo dài mãi mãi, tôi không thể làm con rùa ngày ngày rụt đầu rụt cổ trốn trong cái mai của mình, để mặc cho người mình yêu thương phải chịu đựng nỗi cô độc và đau khổ.
Tôi quyết định âm thầm hành động, nhưng tôi có làm gì cũng không thể trực tiếp đối mặt với anh cả được, tôi không thể trở mặt với anh được. Nếu làm vậy thì người bị chỉ trích chính là tôi, mọi người sẽ nói rằng tôi cướp vợ của anh trai.
Sau hơn người ngày mày mò suy nghĩ, tôi đã tìm ra cách. Tôi nhớ ra những lời dặn dò của bác sĩ Thường trước lúc Lan Lan ra viện, ông ấy bảo tôi nếu gặp bất cứ khó khăn gì thì cứ đến tìm ông ấy. Tôi không đến bệnh viện tìm ông bởi vì như vậy rất dễ bị người khác phát hiện. Tôi chỉ len lén chạy ra ngoài gọi điện cho bác sĩ Thường, nói với ông ấy cảnh ngộ hiện giờ của Lan Lan, cầu xin ông ấy hãy nghĩ cách giúp đỡ Lan Lan, nếu không e rằng bệnh cũ của cô ấy sẽ lại tái phát.
Bác sĩ Thường nghe xong điện thoại im lặng hồi lâu không nói. Tôi phải giục mãi ông ấy mới chịu chậm rãi nói: -Để tôi nghĩ cách xem sao!- nói rồi cúp máy luôn.
Trở về nhà, tôi lại khó nhọc chịu đựng thêm ba ngày nữa. Trong ba ngày ấy, cứ nhìn thấy anh cả là tôi lại thấy chột dạ. Mặc dù anh ấy đối xử với Lan Lan như vậy, mặc dù anh giống như một con dã thú trong mắt tôi nhưng trước mặt anh tôi vẫn không dám ngẩng cao đầu, tôi luôn cảm thấy mình đang làm một việc có lỗi v