Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
ơng lấy ra từ trong túi áo một viên thuốc rồi nhét vào miệng mình. Hồi lâu sau ông mới định thần lại, nói: -Ông chủ Kim, không giấu gì ông, mỏ vàng của ông e là khó mà khai thác được!
Anh cả sốt ruột hỏi: -Đạo sĩ Trương, ông nói vậy là sao?
Đạo sĩ Trương liếc mắt ra ý, anh cả lập tức hiểu ý ông ta liền cho vệ sĩ và những công nhân trực đêm ra ngoài.
-Ông chủ Kim, cái đống đá sau lưng gian phòng ở này không phải là ngọn núi đá hình thành tự nhiên như ông nói đâu mà là một ngôi mộ chôn vùi các oan hồn đấy!
Điều này chẳng cần nói anh cả tôi cũng biết rất rõ, nhưng điều này lại được nói ra từ miệng của đạo sĩ Trương thì khác. Giờ thì anh cả hoàn toàn tin vào ông đạo sĩ này. -Đạo….đạo sĩ Trương, thế này là thế nào? Ngài có thể nói tường tận một chút không?- anh cả giả vờ như không hiểu.
-Ông chủ Kim, ông bảo tôi đến đây bắt ma nhưng thực ra cái đống đá ấy chẳng phải chỉ có một hai con ma mà có đến hàng nghìn oan hồn đã bị chết thảm. Cái núi đá phía sau dãy nhà ở này thực chất là một ngôi mộ, nếu như tôi không nhầm thì đó chính là ngôi mộ của hàng nghìn người bị chết thảm cách đây cả trăm năm. Chính bởi vì chôn vùi quá nhiều oan hồn nên âm khí quá nặng, ngay cả ông tổ sư của tôi cũng không thể hàng phục nổi. Xin lượng thứ cho bần đạo vô dụng, không thể hàng phục vài nghìn oan hồn ở đó cho ông được! Anh cả cúi xuống nói khẽ với đạo sĩ: -Đạo sĩ Trương, tôi tin những gì ngài nói ra thật, lẽ nào không còn cách nào khác sao?
Đạo sĩ Trương nhíu mày nghĩ ngợi hồi lâu rồi thở dài nói: -Không giấu gì ông, khai thác ngọn núi đá này là chuyện không thể. Nếu như ông muốn bình ổn chuyện này, bần đạo có một chủ ý, không biết ông chủ Kim có muốn nghe hay không?
Anh cả vội vàng đáp: -Đạo sĩ Trương, nếu như ông đã nói vậy tôi cũng sẽ không khai thác ở đó nữa. Nhưng bây giờ vì chuyện khai thác mỏ mà kinh động đến những oan hồn trong đó, ông hãy nói cho tôi biết cách xử lí chuyện này, tôi bây giờ chỉ cần bình an, không cần bất kì thứ gì khác nữa!- mặc dù anh cả miệng nói dứt khoát vậy nhưng thực ra đây cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.
Đạo sĩ Trương trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi nói: Cách thì bần đạo cũng có một cách này, chỉ có điều….- nói đến đây ông đạo sĩ chợt ngập ngừng.
Anh cả hiểu ý vội vàng tiếp lời: -Đạo sĩ Trương xin cứ yên tâm, mặc dù ông không hàng được ma nhưng dù sao đây cũng là ý trời, không thể trách ông được, tiền thù lao mà chúng ta đã thỏa thuận trước đó tôi sẽ trả ông không thiếu một đồng, chỉ cần ông có thể bảo đảm cho tôi bình an vô sự, tôi sẽ thưởng thêm cho ông!
Trong bụng thầm nhủ đã đạt được mục đích rồi, nhưng ngoài miệng ông đạo sĩ vẫn nói: -Ông chủ Kim khách khí quá rồi, bần đạo đâu phải kẻ hám lợi, ý của tôi là, cách bảo đảm cho ông bình an vô sự thì có, chỉ có điều phải bỏ ra một khoản kha khá mới được. Thứ mà anh tôi có nhiều nhất chính là tiền, hơn nữa anh cũng chẳng phải là một kẻ keo kiệt, nghe đạo sĩ Trương nói vậy anh chỉ cười nói: -Đạo trưởng Trương, cái chân lí bỏ tiền ra để tránh tai họa ai ai cũng biết, Kim Quý tôi đâu có tiếc tiên chi tiêu cho chuyện này, ngài cứ nói luôn cách giải quyết ra đi, chỉ cần bình an thì có là bao nhiêu tôi cũng chi!
Lúc này đạo sĩ Trương mới yên tâm, ông ta tỏ vẻ bí ẩn lại gần anh cả, thì thầm vào tai anh điều gì đó. Anh cả nghe xong gật đầu lia lịa �n ấy�?�.�O� �� > Nghĩ đến đây, tôi liền lập tức đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng khóa trái cửa, trong lòng mừng thầm vì phòng mình không bật đèn, nếu không anh cả nhất định sẽ tưởng rằng mình nhìn trộm hai người, lúc ấy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội.
ÁC MỘNG TIẾP DIỄN
Đạo sĩ Trương bày cách cho anh cả. Ông ta bảo anh cả cho lập một bia đá trước Ngôi mộ đá kia, trên bia đá có viết “Trấn Quỷ Thạch”, trước khi chôn bia đá phải đặt xuống dưới vài nghìn miếng hoàng phù rồi đích thân khắc những kí tự kì dị lên bia đá. Ông ta nói làm như vậy có thể nhốt các oan hồn ở lại trong này, chỉ cần anh cả không động đến Ngôi mộ đá thì các oan hồn đó cũng sẽ không đến quấy nhiễu anh nữa.
Để chứng minh bùa phép của mình là linh nghiệm, đạo sĩ Trương đã ở lại mỏ của anh cả một tuần liền. Kể ra cũng lạ, kể từ sau khi chôn bia đá, nửa đêm không còn nghe thấy tiếng khóc của ma quỷ nữa.
Một tuần sau, ông đạo sĩ đó cầm vài chục vạn tệ tiền thù lao của anh cả rồi ra đi. Trước khi đi ông đạo sĩ Trương còn đặc biệt dặn dò anh cả, nếu như có thể hãy cố gắng chuyển mỏ vàng đi, nếu làm được như vậy là anh cả có thể thoát khỏi hoàn toàn lũ ma quỷ nơi đây.
Sau đó, rất nhiều công nhân cũng đưa ra đề nghị được nghỉ làm. Anh cả biết rằng mỏ vàng của mình không thể duy trì được nữa liền thanh toán tiền lương cho họ, còn tặng cho họ vài nghìn tệ làm lộ phí về nhà, chỉ giữ lại vài chục người thân tín và bạo gan ở lại giúp mình lo liệu chuyện hầm mỏ.
-Mẹ, bọn họ đến nhà mình đã nói những gì?
-Bọn họ chỉ hỏi qua về tình hình Lan Lan nhà chúng ta, nói với bố mẹ là mua bán phụ nữ là phạm pháp. Sau đó chẳng nói