Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
gì nữa. Trước khi đi bọn họ nói là sẽ đi tìm anh cả nói chuyện, sau đó không thấy tìm đến nữa. Thế nhưng chuyện đó cũng khiến cho bố con sợ chết khiếp, mẹ cũng đang lo lắng lắm đây!
Tôi đột nhiên hơi hiểu ra vấn đề, trong thôn đâu chỉ có một mình anh cả tôi bỏ tiền mua phụ nữ, công an không đến các nhà khác mà lại tìm đến nhà tôi, rất có thể bác sĩ Thường muốn dựa vào công an để bảo vệ Lan Lan. Bởi vì chuyện thanh niên vùng núi chúng tôi không thể lấy nổi vợ nên chuyện mua phụ nữ về làm vợ rất phổ biến, mọi người ai nấy đều đã quen với việc này nên chẳng ai đi tố giác ai. Mà không có người tố giác thì đương nhiên chẳng công an nào động đến làm gì, như thế đôi bên đều được yên ổn. Hơn nữa tình hình trị an ở nơi đây rất tồi, sở công an mỗi ngày phải xử lí hàng trăm vụ cướp bóc, chém giết, phóng hỏa đốt nhà….thế nên bọn họ đâu có thời gian mà để ý đến mấy vụ mua phụ nữ về làm vợ.
Người của sở công an chỉ nói với bố mẹ tôi rằng chuyện anh cả mua phụ nữ là phạm pháp, bảo bố mẹ chuyển lời với anh cả nhất định phải đối đãi tốt với người ta. Nhưng họ chẳng có bất cứ biện pháp gì. Điều đó chứng tỏ bác sĩ Thường chỉ bảo họ đến hù dọa bố mẹ với anh cả tôi. Ông ấy làm như vậy rất có thể chỉ là để cảnh cáo anh cả tôi: vốn dĩ việc anh mua người ta về làm vợ đã là sai trái rồi, nếu như con ngược đãi người ta thì e là sẽ bị “sờ gáy” đấy!
Dù gì anh cả cũng là người nổi tiếng ở trong làng, đã có đóng góp không nhỏ cho nền kinh tế của địa phương, hơn nữa lại có mối quan hệ xã hội rất rộng, đừng nói là đồn công an của huyện mà ngay cả cục công an cũng đều có bạn bè của anh. Có lẽ đồn sở công an của huyện nhận được tin báo của bác sĩ Thường nên đã cố tình đến nhà tôi để “rung cây nhát khỉ” chứ không phải đến để “gô cổ” anh tôi đi.
Nếu đúng như tôi suy đoán, người của sở công an đã tìm anh cả tôi nói chuyện rồi. Anh cả dù có bận rộn đến đâu, chỉ cần là người của sở công an gọi đến thì kiểu gì cũng sẽ đi gặp họ.
Tôi càng nghĩ càng thấy có lí, trong lòng thầm khen ngợi bác sĩ Thường quả là cao minh. Ông ấy làm vậy không những vừa giữ thể diện cho anh cả tôi lại có thể bảo vệ được Lan Lan. Nếu như anh cả vì chuyện này mà thay đổi thái độ với Lan Lan thì tốt biết mấy.
Đáng nhẽ ra nếu như anh cả không còn ngược đãi Lan Lan như trước nữa thì tôi phải vui mừng mới phải, thế nhưng không biết vì sao mà nghĩ đến đây tôi lại thấy chua xót trong lòng. Lan Lan không thích anh cả nhưng nếu như sau này anh cả đối xử tốt với cô ấy liệu cô ấy có thay đổi cách nhìn với anh không nhỉ?
Nếu như Lan Lan có thể an tâm sống qua ngày với anh cả là một chuyện đáng mừng, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, một cảm giác khó chịu không thể nói được thành lời. Chính miệng Lan Lan đã nói rằng cô ấy yêu tôi, sở dĩ cô ấy ở lại đây là bởi vì tôi, nếu là như vậy chẳng phải cô ấy với anh cả đồng sàng dị mộng hay sao? Lan Lan là chị dâu của tôi, thế mà tôi lại yêu cô ấy sâu sắc. Bị kẹt giữa cô ấy với anh cả tôi khó xử biết bao. Giả sử đến lúc phải chọn một trong hai, tôi biết phải làm thế nào đây?
Một buổi chiều, năm ngày sau khi Lan Lan với tôi trở về nhà, cả nhà chúng tôi đang ngồi quây quần ăn cơm tối thì anh cả trở về. Trông anh có vẻ rất mệt mỏi, người cũng gầy rộc đi.
Vẻ mặt anh cả rất sầm sì, về đến nhà chẳng buồn chào hỏi ai mà đi thẳng về phòng. Mấy ngày không có anh cả ở nhà, Lan Lan đều ngồi ăn cơm với bố mẹ và tôi. Mặc dù trước mặt bố mẹ tôi cô ấy vẫn chẳng nói chuyện gì như trước đây nhưng có thể nhân thấy rằng Lan Lan ăn cơm rất ngon miệng, còn liên tục gắp thức ăn cho tôi nữa. Mẹ nhìn thấy vậy thì vui lắm.
Ban ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, Lan Lan thường gọi tôi dẫn cô ấy ra ngoài đi dạo. Lúc xung quanh chẳng có ai cô thường nép sát vào người tôi giống như một chú chim nhỏ, bẽn lẽn như một thiếu nữ mới yêu lần đầu, ríu rít nói những lời ngọt ngào khiến cho trái tim tôi đập thình thịch. Thỉnh thoảng cô ấy cũng dò hỏi về chuyện hầm mỏ của anh cả, tôi liền kể hết tình hình mà tôi biết được cho Lan Lan nghe.
Đến tối, Lan Lan thường lén lút gọi tôi qua phòng anh cả, cô ấy nói rất sợ ở một mình. Mặc dù tôi rất muốn đến nhưng vẫn phải khéo léo từ chối.
Giờ anh cả đã về rồi, Lan Lan không cần phải một mình ở trong căn phòng lớn nữa, liệu nửa đêm cô ấy có còn sợ hãi nữa hay không? Còn tôi hiện giờ đang vô cùng sợ hãi, giống hệt như Lan Lan sợ bóng đêm trước đây vậy.
Mùa đông đã đến, bởi vì thời tiết lạnh giá nên những người sống trên núi thường đi ngủ rất sớm. Mùa đông lạnh lẽo dài đằng đẵng, có lẽ phần lớn thanh niên đã kết hôn đều chui trong chăm ấm và “hú hí” với nhau. Anh cả và Lan Lan đã ngủ rồi chăng? Hay là họ đang….
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, nhưng lại không nén nổi tò mò vén tấm màn cửa sổ lên lén lút nhìn về gian nhà phía tây. Căn phòng của anh cả vẫn sáng đèn thế nhưng rèm cửa đã kéo kín mít. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại lặng lẽ xuống giường, nhón chân khe khẽ đi ra khỏi phòng, lén lút y hệt một tên trộm. Ngoảnh đầu sang thấy trên nhà lớn đã tắt đèn