Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1737 lượt.
nữa luôn giấu kín bí mật này. Họ không muốn thế hệ sau của mình kinh động đến những oan hồn ấy nữa, càng không muốn những người khác lấy đi những hạt vàng mà hàng vạn oan hồnn tội nghiệp kia đả phải dùng tính mạng của mình để đổi lấy!
Anh cả trầm ngâm trong đau khổ:
- Cái ngôi mộ đá đó nào có cất giữ vàng, nó cất giữ 1 lời nguyền độc ác thì đúng hơn!
Cuối cùng thì anh cả cũng hiểu ra nổi khổ tâm của bố. Bố 1 mực không cho anh khai thác là bởi vì lo anh sẽ mang lại đại hoạ cho gia đình. Ngôi mộ đá đó trong mắt ông chẳng khác nào 1 lời nguyền thâm độc, ai động vào nó sẽ gặp phải những tai hoạ khôn lường. Mà cái đại hoạ ấy đang bắt đầu liên tiếp giáng xuống gia đình tôi.
- Anh biết vô thường đòi cái gì ở anh rồi ! - Anh cả ngây người nói.
- Hoá ra tất cả những gì anh sở hữu đều không thuộc về mình! Quỷ vô thường chắc chắn muốn anh dùng tất cả tiền bạc mà mình đã kiếm được trong hơn 20 năm nay để tết lễ cho những oan hồn trong ngôi mộ đá. Chẳng phải con người thường nói bỏ tiền ra để tránh tai vạ hay sao, hơn nữa số tiền ấy chẳng thuộc về chúng ta! - anh cả điềm tĩnh nói
- Anh, anh... - tôi không biết phải nói sao với anh .
Dường như anh cả đã hạ quyết tâm, anh mỉm cười, thẳng thắn nói:
- Nếu như số tài sản mà anh đã tích luỹ được hơn 20 năm nay có thể đổi lại sự bình yên cho gia đình ta thì cũng đáng lắm chứ!
tôi im lặng không nói. Mặc dù torng mắt tôi có tiền nhiều cũng chẳng để làm gì, nhưng số của cải ấy là xương máu và tuổi xuân của anh suốt hơn 20 năm nay.
Anh cả có thể nhìn thấu tâm tư tôi, anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi nói:
- Kim An, cho dù chúng ta có nhiều tiền hơn nữa cũng có ích gì đâu, cái gì phải gánh chịu có trốn tránh cũng chẳng được. Những tai hoạ mà gia đình ta gặp chẳng phãi còn ít hay sao?
Anh không muốn gia đình ta lại xảy ra bất kì chuyện gì nữa! Anh đã nghĩ thông suốt rồi , chỉ cần giao nộp hết số của cải mà anh đã tích luỹ được từ việc đào vàng trong hơn 20 năm nay cho quỷ vô thường thì gia đình ta sẽ không sao hết. sau này anh em chúng ta sẽ phải kiếm tiền bằng 2 bàn tay trắng để phụng dưỡng bố mẹ. Dăm 3 năm nữa, anh già rồi còn phải trông cậy vào em kiếm tiền nuôi anh đấy!
Nhìn bộ dạng vô cùng nhẹ nhĩm của anh cả, hòn đá tảng đè nặng trong lòng tôi như được đặt xuống. tôi cảm thấy vui mừng trước suy nghĩ rất thoáng của anh và càng cảm động trước sự vô tư của anh. cái câu nói " người chết vì tiền" đã không còn có ý nghĩa đối với anh cả nữa rồi ! nếu như anh có thể từ bỏ tất cả tài sản trong tay mình để làm lại thì cho dù có giao cho quỷ vô thường nhiều tiền hơn nữa cũng vẫn xứng đáng!
tôi mừng rỡ xiết chặt bàn tay anh , xúc động đến nghẹn lời.
- Kim An, cuối cùng chúng ta cũng tìm được ra thứ không thuộc về mình rồi . đêm mai anh sẽ giao nó cho quỷ vô thường, thế là gia đình ta sẽ không sao hết. Chúng ta phải ăn mừng mới được ! Giờ anh vào bếp làm vài món để anh em mình uống với nhau vài chén nhé !
Tâm trạng của anh cả dường như đã tốt hơn nhiều, tôi chưa bao giờ thấy anh cười tươi như vậy. Anh nói là làm, lập tức vào bếp.
Anh cả tìm được 1 chai rượu trắng trong bếp, mở nắp ra rồi rót đầy 2 cốc. Anh nâng cốc lên trước mặt tôi nói:
- Kim An, mấy ngày nay nhà ta liên tiếp xảy ra chuyện, trong lòng anh không sao yên ổn được. , lâu lắm rồi không ăn cơm ở nhà. Chẳng ngờ trong nhà chỉ còn mỗi rau mà không có thịt, cũng may là còn mấy quả trứng gà, 2 anh em ta đành ăn chay vậy! nh chưa bao giờ nấu nướng, nhưng trước đây có đứng học mót của Mã Tam Nhi được 1 ít, hôm nay làm thử không biết có ra gì không ! - Hoá ra anh cả nói chuyện cũng khá thú vị, trước đây lúc nào anh cũng sầm sì mặt mày, tôi còn tưởng cả đời này anh chẳng thể nào nói ra được mấy câu hài hước cơ đấy!
- Anh à, món ăn anh làm vừa nhìn thấy đã muốn ăn rồi , chắc là ngon hơn cả món ăn mà đầu bếp nhà hàng trên huyện làm đấy!
Anh cả bật cười thích thú:
- Haha .. Kim An này, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy em nói như vậy đấy! Nghe em khen mà người anh cứ lâng lâng sung sướng!
tôi cũng bật cười vui vẻ. Chúng tôi vui vẻ đến nỗi gần như quên đi những tai hoạ đã xảy ra trong nhà những ngày gần đây.
Hết cốc này đến cốc khác, rượu vào lời ra, anh cả bắt đầu nói rất nhiều. Anh ghé sát đầu vào tôi , thì thầm:
- người anh em, em thử đoán xem, anh đã tích góp được bao nhiêu tiền suốt hơn 20 năm nay?
Tôi nghĩ hồi lâu rồi đáp:
- anh à, giờ ai ai trong thôn Kim Gia này cũng biết anh là người giàu nhất thôn, thậm chí là giàu nhất cái huyện Phú Dụ này. Anh đào vàng đã ngần ấy năm, ít nhất cũng phải có đến vào trăm vạn,
anh cả giơ 1 bàn tay huơ huơ trước mặt tôi nói:
- số tiền mà anh có hiện giờ tính bằng đầu ngón tay này em đoán xem là bao nhiêu?
- 5 trăm vạn à?
Anh cả lắc đầu.
- chắc không đến mức 50 triệu đâu nhỉ? - Tôi lẩm bẩm.
- chính xác, trong tay anh đang có ngần ấy đấy! - anh cả thì thầm nhưng tôi nghe như sấm nổ bên tai, tôi trợn tròn mắt nhìn anh, thật không dám tin vào những gì mà mình đã nghe được.
anh cả thản nhiên xua tay như chẳng có chu