Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Bà Bị Bán

Người Đàn Bà Bị Bán

Tác giả: Quách Tiểu Mạt

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

nhé !
Nghe những lời trưởng thôn nói, toàn thân tôi bỗng nhiên lạnh toát. Lúc nãy nghe thấy tiếng quạ kêu tôi đã cảm thấy có chuyện chẳng lành, chẳng ngờ vừa mới đó thôi đã nhận được tin báo bố tôi qua đời, lẽ nào mấy con quạ chết tiệt ấy bay đến nah2 tôi là để báo cái tin dữ này hay sao? tôi ngây người đứng yên bất động. Trưởng thôn Kim thấy vậy liền dịu giọng an ủi:
- Kim anh à, tôi biết trong nah2 cậu xảy ra rất nhiều chuyện không may, trong lòng cậu cũng đủ đau đớn rồi , anh cả không có nhà, cậu nhất định phải cố gắng gắng gượng..
- người anh em , người chết không thểsống lại, nếu như chú Kim đã qua đời, vậy thì chúng ta phải nén đau thương mà chuẩn bị đưa tiễn chú ấy!
- Kim An, anh cả cậu không có nhà, tôi đã phái người đi khắp nơi tìm anh ấy rồi. Nếu như không tìm thấy anh ấy thì cậu sẽ phải làm trụ cột của gia đình, chuyện hậu sự của bố cậu đang chờ cậu giải quyết đấy, cậu tuyệt đối không được gục ngã đâu đấy..
- Kim An, cậu..
Trưởng thôn Kim vẫn đang tiếp tục khuyên nhủ, còn tôi cũng từ từ nén được nỗi đau để lấy lại bình tĩnh.
- trưởng thôn à, mẹ em còn nói gì thêm trong điện thoại không? giờ em nên làm thế nào? - không phải bởi vì lòng dạ rối bời mà tôi thực sự không biết phải lo chuyện hậu sựrasao.
Trưởng thôn vỗ vai tôi nói:
- bác gái còn bảo cậu tìm 1 cái xe lên tỉnh, xem xem có thể đưa thi thể của bố cậu về nhà không. hiện giờ những người chết trong tỉnh đều được đưa đi thiêu, mà bố cậu chết ở trong bệnh viện tỉnh, không biết họ có cho mang xác của ông về nhà không nữa. Nhưng mà cậu yên tâm,xe lên tỉnh tôi đã sắp xếp xong rồi , đến tỉnh tôi sẽ tìm 1 lãnh đạo thân quen trong bệnh viện tỉnh để thương lượng chuyện này, cố gắng hết sức để đưa bố cậu về an táng ở nhà, cũng là để linh hồn của ông cụ được an nghỉ!
Đúng như trưởng thôn đã nói, chuyện đã đến nước này, có đau khổ cũng chẳng thể giải quyết được gì, cho dù có khóc 3 ngày 3 đêm người chết cũng chẳng thể sống lại.
Cố gắng kìm nén nỗi đau ở trong lòng, tôi về nhà khoá chặt cửa lại rồi đến cửa trụ sở cảnh sát chờ trưởng thôn Kim. Lúc tôi đến đã có 1 chiếc xe kéo đỗ ở đó rồi , mấy anh chằng thanh niên trong thôn đã đứng chờ sẵn. Trưởng thi6n Kim đỡ tôi lên xe. 1 anh thanh niên hơn tôi vài tuổi lái chiếc xe kéo ra khỏi thôn, men theo con đường chạy thẳng lên tỉnh.
Trên đường đi, chẳng ai nói với ai câu nào. Bọn họ đều hiểu tâm trạng đau buồn của tôi nên thỉnh thoảng quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt đồng cảm. Trong nỗi đau tôi cũng thầm vui mừng vì trong thôn có mấy thanh niên tốt bụng đã ra sức giúp đỡ lúc gia đình tôi gặp nạn, nếu không chắc tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào để đối mặt với hoàn cảnh này.
Lên đến tỉnh tôi mới phát hiện ra lúc ra khỏi nhà tôi chẳng mang theo đồng nào, bởi vì mới sáng sớm đã hay tin bố tôi qua đời, cả bọn còn chưa kịp ăn uống gì đã vội vã đưa tôi đến đây. Trưởng thôn Kimmóc tiền túi đưa cho mấy cậu thanh niên đi ăn tạm chút gì, sau đó dặn dò anh lái xe đi gặp 1 người bạn thân trong tỉnh, nhờ anh ấy giúp lo liệu chuyện của bố tôi .
tôi và mấy anh thanh niên trong thôn nhanh chóng đến cổng bệnh viện tỉnh. Bảo vệ chặn xe của chúng tôi lại không cho vào. Anh lái xe nhét cho người gác cổng 1 bao thuốc, nói khó với ông ta cho chúng tôi lái xe vào sân sau bệnh viện. Mấy anh thanh niên ấy bảo sẽ đứng ở ngoài cổng chờ trưởng thôn, bảo tôi đi vào trongviện tìm mẹ xem sao.
Sau khi hỏi thăm, tôi đến được trước cửa phòng để xác và nhìn thấy mẹ tôi đang khóc chết đi sống lại ở đó. Mẹ nhìn thấy tôi liền ngã quỵ xuống dưới sàn, tôi vội vàng lao đến đỡ bà đứng dậy. Mẹ ôm chầm lấy tôi khóc không thành tiếng, 2mẹ con tôi ôm lấy nhau khóc tức tưởi.
Mẹ nói bố tắt thở lúc gần sáng . Kể từ sau khi phòng bệnh của bố xuất hiện ma, bố bắt đầu không ăn không uống, 1 mực đòi quay về nhà. Mẹ tưởng rằng bố lo chuyện ở nhà, sợ bố về nhà lại bị kích động, hơn nữa bệnh tình của bố chưa khỏi hẳn nên bà với bác sĩ đã hết lời khuyên nhủ bố ở lại bệnh viện dưỡng bệnh 1 thời gian. Nào ngờ bố nổi cáu, nhất định không chịu nghe lời khuyên của người khác. Bề ngoài ông chẳng nói chẳng rằng nhưng trong lòng đã ngầm quyết định. Ban ngày bệnh viện nhiều người ra vào, bố nằm ngủ suốt cả ngày. Bởi vì ông tức khí chẳng chịu ăn cơm suốt cả ngày nên bác sĩ đành phải cho truyền 2 chai nước . Đến đêm, mẹ nấu cho bố 1 bát canh gà, chẳng cần mẹ phải khuyên nhủ gì bố cũng uống hết bát canh, còn ăn thêm chút điểm tâm. Trong lòng mẹ mừng lắm, tưởng là bố thôi không tức giận nữa nên đã chịu ăn cơm. Bố uống canh xong, mẹ ngồi nói chuyện với bố 1 lúc thì bố nói bố buồn ngủ. Đợi bố ngủ say rồi mẹ mới nằm nghỉ.
Ai ngờ nữa đêm tỉnh lại, mẹ phát hiện giường bệnh của bố trống không . Ban đầu mẹ tưởng bố dậy đi vệ sinh nhưng đợi mãi mà chẳng thấy bố quay lại, mẹ có chút bất an. Mẹ liền ra ngoài tìm bố nhưng kết quả là không thấy. Lúc này mẹ mới hốt hoảng thật sự. Bà vội vàng đi tìm bác sĩ trực ban, nói rõ tình hình cho ông ấy nghe. Báci sĩ vội vàng gọi mấy y tá cùng mẹ đi tìm. Thế nhưng tìm khắp nơi trong bệnh viện mà không t