Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
n căn nhà mộ ấy trong nhà.
Bởi vì anh cả không có nhà nên tôi thay anh phát tang cho bố. Tôi vô tình phát hiện ra trong làng có không ít người đều chỉ trỏ bàn tán sau lưng tôi , không biết họ đang thì thào với nhau cái gì.
Mấy ngày sau đó, tin đồn lan đi khắp làng, có người nói bố tôi là do ẹm tôi cố ý hại chết, còn chuyện anh cả mất tích chắc chắn có liên quan đến tôi . còn có người nói, tôi đã lén quyến rũ người đàn bàn của anh cả sau lưng anh nên mới khiến Lan Lan mất mạng. Bọn họ đoán rằng tôi với mẹ vì ham khối tài sản kếch xù của anh nên mới âm mư hãm hại mọi người trong gia đình.
Bố đi rồi, anh cả cũng mất tích, gia đình tôi từng là gia đình giàu có nhất thôn Kim Gia đã tan gia bại sản chĩ trong có 1 đêm.
Hỡi ôi người đã chết rồi nhưng vẫn để lại nỗi đau đớn khôn nguôi cho người còn sống, còn cả những phỏng đoán vô căn cứ và sự hoài nghi của những người ngoài. Trong thôn có nhiều người biết mẹ tôi đã từng có 1 đời chồng trước khi lấy bố tôi , không ít người hoài nghi tôi là con riêng của mẹ với người chồng trước, vì vậy họ cảm thấy vô cùng nghi ngờ trước cái chết của bố tôi và sựmất tích của anh cả. 2 mẹ con tôi khó nhọc sống qua từng ngày trong sự khinh ghét, ghẻ lạnh của bà con lối xóm, nếm đủ những câu châm biếm, mỉa mai của dân làng.
Mặc dù mọi người thường nói cây ngay không sợ chết đứng, nhưng dù sao những lời đồn đại bao giờ cũng thật đáng sợ! Vốn dĩ mẹ tôi đã đủ đau đớn trước cái chết của bố, lại cộng thêm những lời đả kích đáng sợ ấy, chẳng mấy chốc bà suy sụp tinh thần đến mức ốm liệt giường
Dù sao cũng may là trong làng vẫn còn có người biết rõ sự tình. Trưởng thôn Kim cứ dăm 3 bữa lại đảo qua thăm mẹ con tôi 1 lần. Bác sĩ Kim Nhất Thủ cũng không mời mà đến, còn khám bệnh và kê đơn thuốc cho mẹ, khuyên nhủ 2 mẹ con tôi gắng gượng sống qua ngày, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó.
Mọi người đều nói "kẻ khôn chớ tin vào lời đồn", thw61 nhưng hình như ở cái thôn Kim Gia này có quá ít "người khôn". Những người không biết rõ sự tình vẫn ra sức đặt điều bôi xấu 2 mẹ con tôi , những lời mà họ nói ra càng lúc càng khó nghe. Có người còn nói mẹ con tôi là hồ ly tinh, còn tôi là đứa con hoang không có nhân tính, 2 mẹ con tôi đã khiến cho 1 gia đình giàu sang sụp đổ tan tành chi trong phút chốc.
Để tiện cho việc chăm sóc bà, mấy ngày ngay 2 mẹ con tôi ở chung trong phòng của tôi . tôi để mẹ ngủ trên giường còn mình thì ôm chăn ngủ trên ghế sô pha.
Mấy ngày sau khi chôn cất bố, đồn trưởng Hạ đã trở về thôn. Nghe nói trong nah2 tôi có chuyện buồn liền dẫn 2 anh cảnh sát họ sang thăm viếng. Đồn trưởng Hạ an ủi mẹ tôi rồi gọi tôi ra ngoài sân hỏi chuyện của anh cả. Việc đã đến nước này tôi đâu còn dám giấu ông ấy điều gì? tôi liền kể rành mạch tất cả những gì đã xảy ra với anh trong những ngày qua.
Sau khi nghe tôi kể lại xong, đồn trưởng Hạ liền lên tiếng:
- Nói như vậy có nghĩa là cậu cho rằng sự mất tích của anh cả cậu có liên quan đến con quỷ vô thường đã xuất hiện ở mộ Linh Nhi nhỉ?
- tôi cũng là nghe anh cả nói mà thôi.hôm đó con quỷ vô thường nói với anh cả rằng 3 ngày nữa anh cả sẽ chết, hơn nữa đúng vào ngày tận số ấy thì anh cả đột nhiên ra ngoài mà không thấy trở về. tôi đã hỏi tất cả mọi người ở trong thôn này, trưởng thôn Kim cũng đã cho người đi tìm mấy ngày liền mà không có được chút tăm tích nào của anh . còn nữa, đúng lúc ấy thì bố tôi qua đời. anh cả nếu hay tin không thể nào không về nhà, thế nhưng bố tôi chôn cất đã mấy ngày rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi anh cả đâu. Vì vậy tôi nghĩ, anh cả không chừng đã...
đồn trưởng Hạ không hỏi gì thêm mà quay lại phòng tôi , nói dăm 3 câu với mẹ tôi rồi ra ngoài. Ông ngoảnh lại dặn dò 2 viên cảnh sát:
- Tiểu Mã, Tiểu Lâm, các cậu đi theo tôi - Nói rồi ông liền vẫy vẫy tay với tôi .
Đồn trưởng Hạ dẫn Tiểu Mã, Tiểu Lâm lên nhà lớn, tôi liền đi theo họ. Sau khi vào nhà, đồn trưởng Hạ đi thẳng đến trước cửa gian phòng nhỏ, sau đó ra hiệu cho Tiểu Lâm.
Tiểu Lâm lập tức hiểu ý liền đến trước cửa, tỉ mỉ quan sát sau đó nói:
- không có !
Đồn trưởng Hạ từng nói trong căn phòng này có ma, ông ấy còn dặn dò 2 anh em tôi tuyệt đối không được mở cửa căn phòng. Thế mà bây giờ anh chàng Tiểu Lâm này lại nói "không có", lẽ nào con ma trong căn phòng này đã biến mất rồi ? tôi không dám hỏi nhiều, đành phải giương to mắt quan sát bọn họ.
- mau mở cửa ra xem nào ! -đồn trưởng Hạ hạ lệnh.
Tiểu Mã lập tức lùi lại sau 2 bước, lấy đà đạp mạnh vào cửa, Sau mấy cú đạp rất mạnh, cánh cửa phòng bật mạnh ra, phát ra tiếng "rầm" chói tai.
Sau khi mở cửa, đồn trưởng Hạ lách người đi vào bên trong. Tiểu Mã, Tiểu Lâm cũng đi theo ông vào đó. trong lòng tôi có chút hoang mang, chỉ biết đứng ngây người trước cửa quan sát.
mẹ tôi là 1 người ưa sạch sẽ, thường ngày bà luôn dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ. tôi còn nhớ hôm bố tôi được đưa vào bệnh viện tỉnh, phòng ngủ của bố mẹ vẫn sạch bóng như thường lệ. Thế mà hôm nay phòng ngủ của bố mẹ lại bừa bộn vô cùng, cánh cửa tủ và hòm quần áo trong phòng đều bị mở tung, rõ ràng là có ai