Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
hấy bố đâu.
Vị bác sĩ trực ban biết sự việc đã trở nên nghiêm trọng liền gọi điện cho lãnh đạo bệnh viện, lãnh đạo bệnh viện liền lập tức cử đến 1 nhóm người toả ra đi tìm, đồng thời cho gọi gác cổng bệnh viện đến, hỏi ông ấy nữa đêm có thấy ai mặc quần áo bệnh nhân đi ra ngoài không . Ông ta giật mình tỉnh hẳn ngủ, miệng lắp bắp chẳng nói được thành lời. Nhìn điệu bộ của ông ấy ai cũng đoán được rằng ông ấy đã ngủ say nên chẳng biết gì hết.
Lúc này trời đã sáng, viện trưởng lập tức cho người toả ra xung quanh tìm kiếm. Kết quả là thấy bố tôi ở bên lề đường cách bệnh viện không xa, nói chính xác hơn là tìm thấy thi thểđã đông cứng! Lúc mọi người phát hiện ra thì bố tôi đã chết cứng ở bên đường, trên nền đất còn có 1 vũng máu đã bị động lại. Mẹ nhìn thấy xác của bố lập tức ngất đi. Mọi người thấy vậy vội vàng khiêng bà trở lại phòng bệnh của bố,
Viện trưởng lập tức gọi điện thoại báo cho cảnh sát. Cảnh sát nhận được diện thoại nhanh chóng tìm đến. Qua khám nghiệm hiện trường, cánh sát rút ra kết lậun bố tôi bị xe đụng ngã lăn vào vệ đường, mà chiếc xe gây ra tai nạn đã mất hút từ lâu. Nửa đêm nửa hôm bố bỏ viện chạy trốn ra ngoài, cuối cùng không may thiệt mạng.
Bệnh nhân xảy ra chuyện này, bệnh viện phải chịu 1 phần trách nhiệm. Sau khi mẹ tỉnh lại, xác của bố đã được đưa vào nhà xác bệnh viện. Mẹ khóc đến chết đi sống lại. Viện trưởng thương cảm an ủi mẹ, nói với mẹ rằng bệnh viện sẽ chịu chi phí mai táng cho bố, ngoài ra còn bồi thường cho gia đình 3 vạn tiền mặt. Chỉ có điều xác của bố không được phép mang về nhà mà đem đi hoả thiêu theo quy định của nhà nước.
người bạn của trưởng thôn Kim dẫn đến rất thân với viện trưởng. Sau khi nói chuyện 1 hồi, viện trưởng cân nhắc thấy cái chết của bố tôi cũg 1 phần là do sai sót của bệnh viện nên đã đồng ý cho chúng tôi đưa thi hài của bố về nhà an táng. Chỉ có đều ông ấy yêu cầu chỉ được đưa bố đi nhân lúc trời tối.
Buổi trưa, trưởng thôn mời bạn và mấy anh thanh niên trong thôn cùng đi ăn. Mẹ đưa tiền nhưng trưởng thôn 1 mực không chịu nhận. 1 lúc sau, trưởng thôn Kim cùng mọi người đã đi ăn về, họ còn mang về 2 suất cơm cho 2 mẹ con tôi ăn. Nhưng cả tôi và mẹ đều chẳng thể nuốt nổi, mọi người cùng ngồi ngoài nhà xác chờ trời tối để đưa bố về.
Chiều tối, bệnh viện đã mua cho bố tôi 1 cỗ quan tài và vài cái áo thượng thọ, mẹ cố nén nỗi đau, tự tay vệ sinh sạch sẽ cho bố rồi mặc cái áo thượng thọ cho ông. Sau khi khâm niệm bố tôi xong, trưởng thôn và mấy anh thanh niên liền khiêng quan tài bố tôi lên xe chở về nhà
Lúc chúng tôi về đến nah2 đã là hơn 10h tối. Mọi người khiên quan tài của bố tôi đặt vào gian giữa nhà lớn, sắp xếp ổn thoả mọi thứ đã gần nửa đêm. Mấy anh thanh niên chẳng buồn ăn cơm tối liền ai về nhà nấy. Bởi vì nhà tôi chẳng có họ hàng thân thích mấy nên trưởng thôn và mẹ tôi đã bàn bạc 3 ngày sau sẽ an táng cho bố, Trưởng thôn sẽ cố gắng tìm anh cả tôi trong 3 ngày tới, nếu như anh cả có thể trở về thì tốt, nếu không tôi sẽ phải thay anh phát tang cho bố.
Khoảng hơn 1h sáng, trưởng thôn Kim cũng ra về. Tôi bảo mẹ nghỉ ngơi 1 lát, nhưng mẹ vừa đi đến cửa tôi mới chợt nhớ ra cửa phòng mẹ bị khoá, mà đồn trưởng Hạ đã dặn nếu chưa được phép của ông thì tuyệt đối không được mở cánh cửa ấy. Ông ấy còn nói rất có thể trong căn phòng ấy có ma ẩn náu.
Tôi lo sợ mẹ biết chuyện sẽ sợ hãi nên không nói rõ ràng với mẹ mà dìu mẹ đến phòng tôi nghỉ ngơi.
Sau khi sắp xếp ổn thoả chỗ nghỉ cho mẹ, tôi lại trở lên nhà lớn túc trực bên linh cữu của bố tôi. Từng cơn gió lạnh thổi qua cổ tôi , cảm giác không khí ma quỷ đang bao trùm cả nhà...
Cái tin bố tôi qua đời ở bệnh viện nhanh chóng truyền khắp thôn. Ngày thứ 2 sau khi đưa linh cữu của bố tôi về nhà, hàng xóm láng giềng trong thôn đều đến phúng viếng. tôi và mẹ mòn mỏi chờ anh cả về trong nỗi đau thương vô tận. Trong lòng 2 mẹ con tôi đều hiểu rõ, anh cả không những là con cả trong gia đình mà còn là đứa con đẻ độc nhất của bố. Lúc an táng bố mà anh cả không có mặt ở nhà là 1 sự bất kính lớn, sẽ để lại tai tiếng sau này, bố ở dưới suối vàng biết được chắc chắn cũng không vui!
Nhưng mẹ không biết được những gì mà tôi và anh cả đã trải ra trong thời gian gần đây. anh cả đột nhiên mất tích khiến tôi tự nhiên lại nhớ đến những lời mà quỷ vô thường đã nói với anh .
3 ngày sau, đúng như tôi dự đoán, trưởng thôn Kim đã dẫn người đi tìm khắp những nơi anh cả tôi có thể đến mà vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Ông còn đến tận trụ sở tìm đồn trưởng Hạ nhưng đồn trưởng Hạ cũng không có ở đó, ông ấy dẫn 2 viên cảnh sát đi điều tra mấy ngày rồi . Còn vấn đề ông ấy đi đâu, người trong trụ sở cảnh sát cũng không hay biết.
Ngày hạ huyệ, anh cả cũng không thấy quay về, cũng may là trong thôn có nhiều người nhiệt tình giúp đỡ nên chuyện an táng bố tôi diễn ra khá suôn sẻ.
Mộ của bố nằm ở bên cạnh mộ tổ tiên. Mẹ vốn định dời mộ của mẹ đẻ anh cả từ căn phòng nhỏ phía tây ra bên cạnh mộ của bố, nhưng do anh cả không có nah2 nên mẹ không dám tự ý hành động. thế là chúng tôi vẫn cứ để nguyê