Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
rốt cuộc nhớ lại kỳ hai năm hai, cô từng ở bên ngoài phòng làm việc gặp cảnh tượng này.
Khi đó Cố Chi ngồi trên ghế, Hà Lâm đứng sau lưng anh, cúi người cùng anh nhìn gì đó trên máy tính, hai người đều đang mỉm cười, mang theo không khí hài hòa tốt đẹp, quả nhiên là cặp đôi trời sinh.
Bởi vì Hà Lâm đã kết hôn, lại có con, Thư Tình chưa từng nghĩ tới cô ấy sẽ có gì đó với Cố Chi, hôm nay lại bị một câu cuảTrần Niệm Niệm đánh tỉnh kí ức kia đột nhiên ùa tới.
Cố Chi… và Hà Lâm?
Nói yêu đương rồi hả?
Mặc dù cô không phải là một cô gái nũng nịu nhưng cũng có sự mẫn cảm của mình, lúc này lại nhớ đến vẻ mặt lúc trước cuả Hà Lâm, đột nhiên lại suy nghĩ đến những điều khác.
Hà Lâm rất đẹp, ngũ qua rất tinh sảo, lúc cười sẽ lộ ra hai málúm đông tiền nho nhỏ, có đôi khi nhìn không giống như một phụ nữ đã 28 tuổi, còn có cả con gái.
Cô đã từng vô số lần trông thấy Hàn Lâm cười với lãnh đạo, vói thầy cô khác, với học sinh. Nhưng mà dường như nụ cười nào cũng khác so với nụ cười với Cố Chi, ánh mát sáng long lanh như cô gái trẻ tuổi.
Sau đó rốt cuộc Thư Tình nhớ lại, thần thái này của cô ấy cũng đã từng nhìn thấy ở một người.
Cô chậm rãi, cứng người nhìn vào cái gương trên tủ quần áo, người trong gương lúc này, khuôn mặt u sầu, mang theo cảm xúc vừa khiếp sợ vừa mờ mịt. Chính cô, một tháng trước, đã từng có vẻ mặt giống như Hà Lâm.
Vẻ mặt cười rạng rỡ với người trong lòng.
Thư Tình ngồi trên giường sửng sốt thật lâu, cuối cùng vẫn là Tần Khả Vi hết giờ tự học buổi tối trở lại, trông thấy bộ dạng ngẩn người của cô, lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.
“Cậu làm gì thế? Ngồi một mình trong phòng không nhúc nhích, hù chết tớ”.
Thư Tình mờ mịt ngẩng đầu nhìn Tần Khả Vi, “Làm sao bây giờ, hình như tớ.... cãi nhau với Cố Chi”.
“Tớ nghĩ các cậu đã cãi nhau rồi, bây giờ là chiến tranh lạnh vài ngày, được không?”.
“Trước đó không xác định, nhưng mà bây giờ xem ra....”. Thư Tình trầm mặc một hồi, dưới sự truy hỏi của Tần Khả Vi thì cô nói, “Vừa rồi Trần Niệm Niệm nói với tớ, trong trường học truyền ra chuyện của anh ấy với cô chủ nhiệm hệ tiếng Pháp, nói là cô chủ nhiệm và anh ấy đưa con gái đến ăn cơm tại trung tâm, còn có người thấy bộ dạng bọn họ rất thân mật”.
Tần Khả Vi đi từ nhà vệ sinh ra, vừa sấy tóc vừa nói: “Tớ không thích nhất là loại người mê muội mà mất cả ý chí, vì trò chơi mà gạt cậu qua một bên, cậu còn đi theo anh ta làm gì?”.
Lưu Tư nói: “Bởi vì tớ thích anh ấy, lúc trước theo đuổi lâu mới được”.
“Cậu thích anh ta ở điể nào?”.
“Anh ấy cao lớn, đẹp trai, lại học âm nhạc, nói chuyện và hát đều rất dễ nghe”. Lúc Lưu Tư nói rất kiêu ngạo, “Trước kia có rất nhiều người theo đuổi anh ấy, cuối cùng bởi vì anh ấy vừa khó theo đuổi vừa không để ý đến ai nên buông tha, cũng là tớ kiên trì mỗi sáng sớm anh ấy luyện giọng mang sữa chua đến, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Cậu biết đấy, người của khoa âm nhạc mỗi ngày đều dậy sớm luyện giọng, tớ không cần dậy sớm nhưng vì đưa sữa chua cho anh ấy, mỗi ngày đều đặt đồng hồ báo thức rwoif giường, cũng may ông trời không phụ lòng người”.
Tần Khả Vi mở to hai mắt nhìn, “Cậu chỉ vì anh ta đẹp trai, giọng nói dễ nghe, cho nên mới nhiệt tình theo đuổi anh ta như vậy?”.
Lưu Tư ngồi dậy, hùng hồn nói, “Ai da, cậu không biết, lúc đó tớ vừa vào đại học, anh ấy học khóa trên, là đàn anh đại diễn đọc diễn văn, lúc đó đứng trên đài, mê hoặc một đám người phía dưới. Sau đó anh ấy cầm microphone nói một câu, một đám người phía dưới chết lập tức sống lại! Từ nhỏ tớ đã thích những chàng trai có giọng nói dễ nghe, hơn nữa lại còn là một anh đẹp trai! Lúc đó tớ lập chí nhất định phải theo đuổi anh ấy!”.
Thư Tình nghe Tần Khả Vi sắc bén phân tích cho Lưu Tư, cuối cùng Lưu Tư kín đáo thở dài.
“Kỳ thật tớ biết rõ ngay từ đầu anh ấy không thật lòng với tớ, lúc anh ấy nhận lời đã nói với tớ, từ lúc bắt đầu năm nhất, anh ấy đã quen với bốn người bạn gái, lúc tớ theo đuổi anh ấy thì ah ấy mới năm hai, ôi chao! Bốn người bạn gái! Người bên cạnh cũng khuyên tớ, nhưng mà tớ thích anh ấy, tớ thừa nhận tớ nông cạn, lúc đầu cũng vì anh ấy đẹp trai, giọng nói dễ nghe, cho nên mới thích anh ấy Chỉ là từ lúc bắt đầu theo đuổi anh ấy, tớ phát hiện anh ấy còn là một người rất có trách nhiệm...”.
“Người trách nhiệm?”. Tần Khả Vi khoa trương cắt đứt lời cô, “Cậu xác định ba chữ kia dùng để hình dung anh ta? Một người vì trò chơi mà bỏ ban gái qua ột bê không quan tâm mà có thể xưng là người có trách nhiệm?”.
Cuối cùng Tần Khả Vi đưa ra kết luận, Lưu Tư nên cân nhắc lại quan hệ này, nếu như bên nam thật sự không có chút tâm tư nào với cô ấy, cô ấy hoàn toàn không cần tốn tâm tư vào người đó.
Trước khi ngủ, Lưu Tư nói: “Tớ đã biết từ lâu, ở cùng với người không cùng đẳng cấp với mình sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Anh ấy cao cao tại thượng, tớ lại bình bình thường thường, nhưng lại không nhịn được mà muốn thử một lần”.
Cô ấy phiền muộn trở mình, trong bóng đêm nhẹ nhàng nói