XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

ắt vài cái với cậu bé: “Không nói cho em biết, muốn biết thì sau này cố gắng học tiếng Anh.”
Cao Dật vừa xấu hổ vừa vui vẻ chạy ra.
Lần nữa nghe điện thoại, giọng nói “Alo” của Thư Tình cũng có phần trầm thấp mông lung.
Cố Chi dừng một chút, giống như đang phân tích thành phần tình cảm trong giọng nói của cô, cuối cùng từ tốn nói: “Nhìn xem, bạn gái nhỏ của anh tới đâu cũng đều có hoa đào nở.”
“Cậu bé mới có mười một tuổi đó thầy Cố!!!” Trong đầu người này đang suy nghĩ gì?
“11 tuổi?” Cố Chi không nói đúng sai, “11 tuổi đã biết là I love you không đủ, còn so much, xem ra đã tình sâu nghĩa nặng với cô giáo Thư rồi.”
“Anh cũng biết cậu bé mới 11 tuổi, nói I love you không phải là thuận miệng thôi sao, làm sao biết có ý gì?”
“Ừ, 11 tuổi…Quả thật là không biết rõ.” Giọng nói Cố Chi đột nhiên chuyển hẳn, tỉnh táo sắc bén, “Vậy còn em thì sao? 21 tuổi cũng chưa hiểu ý của So do I?”
“…” Thư Tình bị chặn á khẩu không nói được, hai giây sau mới hiểu được một sự thật, “Em nói nè, không phải thầy Cố đang ghen chứ?”
Người đầu bên kia điện thoại trầm mặc trong chốc lát, bình tĩnh nói: “Anh đi rửa bát, vậy nhé.”
Tút________ cuộc trò chuyện được ngừng hẳn.
Thư Tình suy nghĩ chốc lát, rốt cuộc nhịn không được, gửi một tin nhắn qua: Không phải nhà anh có máy rửa bát sao? _ Chẳng lẽ em nhớ lộn?
Cố Chi mặt mỉm cười, bình tĩnh trả lời: Ừ, em nhớ nhầm rồi.
Thầy Cố quay đầu đảo mắt nhìn máy rửa bát, bắt đầu suy nghĩ có nên chuyển máy rửa bát đến trong nhà Lý Tuyên Nhiên trước khi Thư Tình về đến đây không.
Máy rửa bát: T-T chuyện liên quan gì tới tôi? Tôi vô tội…






Thực tập được khoảng gần một tháng, do không thích ứng được với khí hậu cao nguyên, đôi môi Thư Tình rách cũng được một tháng, mỗi ngày ăn cháo cũng sẽ đau đến nỗi nước mắt rơi xuống.
Son môi và uống nước không đỡ, nghe cô giáo bản địa nói phải ở chỗ này sinh hoạt trên mấy tháng mới thích ứng được khí hậu này, tiếc là Thư Tình không có thời gian dài như vậy, chỉ có thể lặng lẽ tiếp tục chịu đựng.
Trong mấy ngày nghiêm trọng nhất, ngay cả nói chuyện cũng rất khó khăn, há miệng ra thì vết thương trên môi sẽ đau, đau cả người.
Cô không phải là đứa nhỏ yếu ớt, sẽ không vì nắng đen da hoặc ăn không ngon ngủ không ngon mà oán trách, nhưng đau như vậy cả một tháng, cô cũng không chịu nổi.
Buổi tối lúc gọi điện cho Cố Chi, cô vừa nhìn mình đỏ mắt trong gương vừa nói: “.... Anh không biết, vệt máu mở lớn, nhìn được cả thịt ở bên trong... Lúc em dạy học, chỉ cần vừa nói là đau không chịu được, có lúc nói một chút thôi mà có thể chảy máu....”.
Trong giọng nói của cô mang theo sự ủy khuất và thất vọng, còn có lòng tự tôn nho nhỏ bị nhục.
Cố Chi trầm mặc trong chốc lát, sau đó anh nhàn nhạt nói: “Bây giờ tâm tình em không tốt, cứ vậy đi, chờ khi nào em nghĩ thông suốt thì chúng ta sẽ nói sau”.
Thư Tình khiếp sợ tiêu hóa những lời nói này, hờn dỗi dập máy điện thoại, vùi mình trên giường.
Tần Khả Vi lại càng hoảng sợ, ngồi dậy nhìn xem cô thế nào, cuối cùng lại phát hiện cô đang chôn đầu trong chăn, còn tưởng rằng cô đang khóc, vội vàng qua an ủi cô: “Làm sao thế? Đang tốt lành, sao gọi điện thoại xong lại khóc thế?”.
Thư Tình ngồi dậy, nghiến răng nghiến lợi nói” “Ai khóc? Tớ chỉ đang hận mình nhìn trúng một người thầy giáo lãnh huyết vô tình, vĩnh viễn đứng trên đạo đức cao mà dạy tớ, không hề để ý đến tâm tình của tớ”.
Cô đâu có vì đi thực tập mà hối hận hả? Chỉ là gặp phải khiêu chiến trước nay chưa từng có, đau đến nỗi không làm gì được, cho nên cô hi vọng anh có thể an ủi cô vài câu thôi, ai ngờ anh lại lạnh nhạt như vậy?
Đây không giống với Cố Chi dịu dàng thành thục, cô nghĩ rằng ít nhất anh cũng sẽ khuyên giải, cho cô một chút lòng tin với dũng khí để kiên trì.
Cuối cùng, cô sai rồi!!!!
Hai ngày sau, cô hờn dỗi, không có ý sẽ gọi điện thoại cho Cố Chi, mà ngoài ý muốn, Cố Chi cũng không gọi điện lại cho cô.
Suốt 48 tiếng đồng hồ, màn hình điện thoại di động đen như mực. Vất vả lắm mới chờ được tiếng chuông reo lên, cuối cùng lại là mẹ cô gọi tới.
Lần đầu tiên Thư Tình nếm được mùi vị mất ngủ, trong đêm cô trợn tròn mắt nhìn thao láo lên trần nhà, bắt đầu tự hỏi mình, cuối cùng là do cô cố tình gây sự hay là Cố Chi quá thờ ơ.
Dư Trì Sâm và Tần Khả Vi kéo cô ra sân trong đêm, gió đêm trên cao nguyên reo ù ù, nhiệt độ cũng rất thấp, ba người uống rượu lúa mì mà Cao Dật mang tới, hương vị nóng hừng hực đốt trong bụng.
Thư Tình hận hận nói: “Ai hiếm sự an ủi của anh ấy chứ? Chỉ vung tay mà thôi, không phải anh ấy là thiên tài sao? Không phải anh ấy giỏi nhất nhìn mặt mà nói chuyện sao? Dựa vào cái gì mà anh ấy lại coi tớ làm nũng thành tớ đang phàn nàn? Dựa cào cái gì mà coi tớ thành đứa nhỏ gặp khó khăn sẽ khóc lóc kêu muốn đổi ý?”
Dư Trì Sâm nghĩ nghĩ: “Có lẽ do bình thường cậu quá man nên không ai nghĩ cậu cũng sẽ làm nũng.”
Tần khả vi yên lặng dừng bước lại, quả nhiên, Thư Tình hung dữ siết ch