Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.
ặt cổ Dư Trì Sâm, “Có bản lĩnh thì cậu lại tiếp tục đâm vào chỗ đau của tó xem!”.
Dư Trì Sâm khó khăn chỉ vào bầu trời, “Kìa, sao băng!”.
Thư Tình cũng không nhìn, lạnh lùng nói: “Thì sao? Tó cũng có điều cầu nguyện, tớ hi vọng bạn của tó, Dư Trì Sâm, sớm ngày nhập thổ vi an”.
Dư Trì Sâm sợ hãi vỗ ngực, “Di ngôn của tớ nhất định sẽ là”Xin hãy chôn Thư Tình cùng”.”.
Tần Khả Vi không tim không phổi cười, Thư Tình cũng cười theo, cười xong lại cảm thấy phiền muộn.
Dư Trì Sâm nói, nhất dịnh hai ngày nay Cố Chi bận quá, làm sao có thể vì chút chuyện nó này mà làm rộn được? Vậy cũng không đúng, không hợp với phong cách cuả thầy Cố rồi.
Thư Tình dừng một chút, cười khổ nói: “Chỉ mong như vậy”.
Cô bắt đầu thừa nhận chính mình quá yếu ớt, nhưng mà cho dù là một nữ sinh kiên cường thế nào cũng không hi vọng sau kho cãi nhau bạn trai sẽ bảo trì tình trạng chiến tranh lạnh, không chủ động liên lạc. Hơn nữa cô hoàn toàn không xác định được hai người có tính là cãi nhau không?
Cách hai ngày nữa, Cố Chi vẫn không gọi điện thoại cho cô, rốt cuộc đến lúc này, Thư Tình thất vọng triệt để.
Cô cầm điện thoại nhìn tân Cố Chi trên danh bạ ngồi ngốc rất lâu, do dự rất nhiều lần, cuối cung không gọi điện qua.
Oan ức, khó hiểu, thất vọng, trái tim lạnh đi… Rất nhiều tâm tình đan xen vào nhau, hóa ra đau chính là tâm tình khi nam nữ yêu nhau cãi nhau, giống nhu bầu trời muốn sụp đổ xuống.
Nhiều lần Cao Dật đến văn phòng tìm cô lúc nghỉ trưa, trông thấy vẻ mặt buồn thiu ngồi một chỗ, ngẩn người nhìn điện thoại cảu cô, vì vậy cẩn thận tiến tới xem, “Cô Thư, cô đang làm gì vậy? Cô không vui sao?”.
Thư Tình sờ sờ đầu cậu bé, miễn cưỡng cười cười, “Cô không có việc gì”.
Về sau đó, có một ngày, Cao Dật dứt khoát ôm lấy cổ cô, hôn một cái lên mặt cô, sau đó khuôn mặt đỏ bừng nói: “Mọi người nói cô là thất tình rồi, cô Thư, cô đừng buồn, chờ em trưởng thành em sẽ làm bạn trai cô, có được không?”.
Thư Tình phì cười, vừa bực mình vừa buồn cười nhìn qua cậu bé, “Ai dạy em những điều này?”
Cao Dật nháy mắt, “Mập mạp nói không cho phép em bán đứng anh ấy, em không thể nói”.
“…” Nếu mập mạp biết rõ em ngốc như vậy, có thể khóc chết không?
Sau đó Thư Tình lại lâm vào một mảnh mờ mịt, thì ra ngay cả đứa trẻ trong lớp học cũng nhìn ra cô không vui.
Buổi tối ngày thứ năm, cô khó có được lên trên QQ một lần, không tới một lúc đã thấy Trần Niệm Niệm gửi tới lời nói chuyên: Ơ, khó tin quá, cô giáo Thư login rồi!
Cô đáp lại: Ơ, cô giáo Trần đã online rồi sao! Hân hạnh, hân hạnh.
Hai người tùy ý trò chuyện tình hình gần đây cuả hai người. Đột nhiên Trần Niệm Niệm bát quái hỏi cô: Này, gần đây câu có biết ở trường có tin tức oanh động gì không?
Thư Tình: Tin tức gì? Tó ở đây hơn một tháng, hôn nay mới lần đầu tiên lên QQ, có thể biết được cái gì?
Lần này, cô đợt thật lâu mới nghe được Trần Niệm Niệm gửi tới một đống từ ngữ: Nghe nói cô chủ nhiện nói yêu đương với thầy Cố rồi, hôm trước tớ nghe Lưu Thục bên khoa tiếng Pháp nói. Cô ấy nói hôm đó cô về trường giao bản thực tập, không ngờ vừa vặn trông thấy thầy Cố và cô chủ nhiệm bộ môn cười cười nói nói đi ra khỏi văn phòng, trên đường cô chủ nhiệm cầm theo áo khoác, thầy Cố còn giúp cô ấy mang túi, quan hệ rất thân mật. Cái này còn chưa tính là gì, điều phấn chấn nhất chính là lúc Lưu Thục cho cô chủ nhiệm ký tên, nghe được cô gọi điện cho con gái, nói cái gì mà giữa trưa cô với con gái và baba của con gái, một nhà ba người sẽ ăn một bữa cơm thật ngon. Cuối cùng, trưa hôm đó nghe thấy người ta nói trông thấy thầy Cố và cô chủ nhiệm đưa theo con gái ăn cơm ở chợ trung râm, điều này khiến mọi người đều biết quan hệ yêu đương cuả hai người! Cậu nói xem có bất ngờ không?
Trần Niệm Niệm nói rất khích động, gần đây mọi người trong phòng ngủ đều đang thực tập, khó có lúc nào rảnh rỗi cùng nhau nói chuyện phiếm, vất vả lắm cô mới tóm được Thư Tình, cô bắt đầu nói nhiêu.
Cô còn nói: Mặc dù cô chủ nhiệm bộ môn đã kết hôn một lần rồi, nhưng dù sao tướng mạo và điều kiện cũng bày ra đó. Thầy Cố là người thông minh, hai người bọn họ ở cùng nhau cũng xứng đôi, nhưng mà thầy Cổ phải chịu thiệt một chút, cậu nói xem?
Trần Niệm Niệm đang chờ Thư Tình biết ăn nói, cùng mình điều tra bát quái này. Khiến người ta buồn bực là, năm phút đồng hồ sau, cái hình đầu bỗng nhiên biến mất.
Thư Tình dùng tư thế cứng ngắc quay đầu nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cô ở lầu ba, đối diện chính là khu dân cư, từng ngôi nhà dân thấp bé cũ nát, từng cửa sổ cũng lóng lánh mờ nhạt ánh sáng, mơ hồ để lộ ra một hương vị ấm áp.
Cô nhìn trong hành lang có một nhà ba người đang đi lên, mỗi lần đi tới một tầng lầu sẽ thắp sáng một chiếc đèn, không biết đứa trẻ sôi nổi kia là nam hay nữ, lại khiến cô tự dưng nhớ đến con gái của cô chủ nhiệm Hà Lâm.
Cô bé ba tuổi lớn lên như búp bê đó, không khác gì Hà Lâm là mấy.
Thư Tình cảm thấy tin tức này thật cũng quá đáng sợ, nhưng mà đột nhiên lại nghĩ tới biểu hiện khác lạ mấy ngày nay của Cố Chi, cùng với… hô hấp của cô dừng lại,