Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

ình gặp không ít người quen, ánh mắt từng người nhìn cô đều có ý sâu xa. Không biết cảm giác của cô sai hay là vì sao, thậm chí có mấy lần cô láng máng nghe được tên của mình từ trong miệng bọn họ.
Ở cửa cầu thang chính là bảng thông báo, trước đó vẫn có vài người đứng quanh. Lúc này cô nghe thấy một giọng nói rất rõ rang: “Mẹ nó chứ, nhờ bò lên thầy giáo mà được lên danh sách cũng không sợ mất mặt, sau này còn phải học ở trường hai năm đây, cô ta không sợ bị người khác ở sau lưng mắng cô ta không biết xấu hổ sao”.
Có người xem hết danh sách xoay người muốn đi gấp, liếc mắt thấy Thư Tình đi ra từ cầu thang, vội vàng kéo ống tay áo người nọ, người nọ không hiểu ý xoay đầu lại, vừa nhìn thấy Thư Tình thì ánh mắt trở nên khó có thể suy nghĩ.
Thư Tình không chớp mắt đi về văn phòng của phụ đạo viên. Dù nhìn cô không có gì khác thường, nhưng thật sự không thể tránh việc nắm chặt lòng bàn tay vì cô có thể nghe ro tiếng bàn tán ầm ĩ ở sau lưng truyền tới.
Là học sinh cùng khóa, cho dù là không biết rõ nhưng bốn năm trôi qua vẫn có thể chào hỏi nhau. Bây giờ chỉ vì chuyện bảo vệ nghiên cứu, đột nhiên biến thành kẻ thù không đội trời chung, ánh mắt vừa khinh miệt vừa ghen tị của đối phương biểu lộ không bỏ sót.
Cửa phòng làm việc đóng lại, phụ đạo viên ngồi sau bàn, vẻ mặt khó xử.
Cô còn rất trẻ, mới tốt nghiệp không lâu, bởi vì cô có ít kinh nghiêm nên luôn ôn hòa với các học sinh, tuyệt đối không hà khắc. Trong vài năm đó, Thư Tình vẫn luôn là cán bộ, nhiều lần giúp cho cô, quan hệ giữa hai người vẫn luôn tốt.
Cô cân nhắc từ ngữ một chút rồi mới do dự nói: “Chắc là em cũng nghe thấy lời đồn đại kia rồi”.
Từ trong ánh mắt của cô, Thư Tình thấy được sự lo lắng và khó xử của cô giáo, cô dừng một dừng, dường như hạ quyết tâm lớn, sau đó nói: “Đó không phải lời đồn đại”.
Trong văn phòng lập tức lâm vào yên tĩnh, trong ánh mắt kinh ngạc của phụ đạo viên, Thư Tình chậm rãi nói: “Em không muốn giấu diếm cô, chỉ có điều em và thầy cố đúng là không chỉ có quan hệ thầy trò, cho nên nhìn từ góc độ nào đó mà nói, lời đồn kia có một nửa là sự thật”.
.....
Nếu Thư Tình và Cố Chi không có quan hệ, phụ đạo viên tự tin có năng lực đứng ra mắng một vài người sinh sự bịa chuyện, dù sao cô vào Thư Tình vừa là thầy vừa là bạn, cô không hi vọng trông thấy trong hai năm sau cô bé này phải đối mặt với những lời chê trách của mọi người.
Vấn đề này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thẳng thắn mà nói, thật ra không có một chút quan hệ nào với người khác. Nhưng mà ở đại học, quan hệ giữa người với người có chút phức tạp hơn so với cấp ba, ít hơn so với xã hộ chân chính, và càng dính dáng đến lợi ích thực tế nhiều hơn, không đủ tin tức mang tính chất nổ tung. Cho nên quan hệ thầy trò đồn dại mới có thể bị người khác để ý.
Thư Tình kể qua về quan hệ của cô và Cố Chi, phụ đạo viên giật mình, lúc sau mới há to miệng nhưng lại không biết nên nói gì.
“Thầy ấy.... nghiêm túc sao?” Đây là lời nói cuối cùng mà cô nghĩ ra được.
Trong lòng Thư Tình lạnh đi, lúc này mới tin rằng chuyện bết bát tới cực điểm, “Ngay cả cô cũng hỏi như vậy thì em có thể biết những người khác sẽ nghĩ như thế nào”.
Cố Chi làm người như thế nào, là giáo viên cùng trường cô hẳn phải rõ nhất, nhưng mà ngay cả phụ đạo viên cũng nghi ngờ lòng của anh, e rằng phản ứng những người khác cũng không khá hơn chút nào.
Thầy giáo trẻ tuổi độc thân và nữ sinh chưa nhiều kinh nghiê sống, những từ như vậy lại rơi vào hai người, nhìn thế nào cũng có chút giật mình.
Phụ đạo viên cũng suy nghĩ về chuyện này, cuối cùng chỉ có thể nói: “Vậy em đi về trước đi, tôi còn phải nghĩ thêm. Em cũng nên bàn với thầy Cố một chút xem việc này nên xử lý như thế nào”.
Thư Tình gật dầu, muốn đi ra ngoài rồi lại bị gọi lại.
“Cô không biết chuyện giữa hai người, nhưng cô vẫn luôn coi em như người bạn. Đứng trên góc độ là bạn em, cô hi vọng mỗi bước đi của em luôn vững vàng, đừng làm ra điều gì sai lầm mới tốt”. Phụ đạo viên cân nhắc, lựa chọn từ ngữ phù hợp, “Em còn trẻ, ở tuổi này đưa ra lựa chọn gì không tốt đều có thể ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của em. Thư Tình, lời người đáng sợ, em suy nghĩ thật kỹ đi. Còn về phần cô, em không cần lo lắng, cô sẽ không nói ra”.
Vẻ mặt của cô rất thận trọng, ánh mắt rất chân thành. Thư Tình giật mình, đột nhiên cô cảm thấy không biết phải làm sau. Đây là phản ứng của cô khi đối mặt với quan tâm không hề giữ lại của người khác, cô chỉ có thể gật đầu, nói: “Em biết”.
Khi cô đi ngang qua văn phòng tiếng Pháp, bởi vì biết rõ Cố Chi không ở đây cho nên cô đi nhanh, không quay đầu lại nhìn vào bên trong.
Cô đi thẳng tới góc cua ở cuối hành lang thì đột nhiên một người đi ra khỏi văn phòng, lên tiếng gọi cô lại.
Thư Tình nhìn lại... là cô chủ nhiệm hệ tiếng Pháp.
Hà Lâm đánh giá nữ sinh ngồi đối diện, cô ấy nhỏ hơn mình tròn tám tuổi, trên khuôn mặt trẻ măng vẫn còn nét ngây thơ, quần áo mặc trên người là những nhán hiệu nhiều năm mình không mua, vốn mặt hướng trời, cũng không có gì khiến người khác k


Snack's 1967