Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo
Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
inh ngạc.
So ra mà nói, Hà Lâm chính là người đi ra từ nơi lẫn lộn.
Từ khi còn là học sinh, cô vẫn biết rõ nên làm như thế nào để làm nổi bật ưu thế của mình. Cô dựa vào vẻ dung nhan trời sinh và trang điểm tinh sảo, nhìn cô vừa xinh đẹp vừa xuất chúng, cộng thêm tài ăn nói tốt, khéo léo. Cô nhanh chóng bộc lộ tài năng, bốn năm đại học luôn đảm nhiệm chức vụ cán bộ của lớp và khoa.
Sau khi tốt nghiệp, cô thuận lợi trở thành giáo viên chuyên ngành tiếng Pháp, cô càng hiểu được nên làm như thế nào sử dụng bề ngoài xuất sắc và mánh khóe giao tiếp luyện được từ xưa tới nay.
Cô mặc những bộ quần áo hàng hiệu có thể tốn mất một tháng tiền lương, son môi má hồng đầy đủ, chuyên hàng hiệu quốc tế sang quý trong cửa hàng kinh doanh tầng một/
Phó hiệu trưởng từng lén lút theo đuổi cô, sau đó chủ nhiệm cũng ra ám hiệu với cô, nguyện ý ly hôn với vợ. Thậm chí bọn họ không ngại cô đã từng ly hôn và một đứa con gái ba tuổi.
Nhưng mà Hà Lâm hiểu được làm cách nào để chu toàn, cho dù uyển chuyển từ chối đối phương thì cũng không khiến người ta cảm thấy lòng tự trọng bị sỉ nhục. Cô tươi cười nói năng, hóa giải được rất nhiều phiền toái, đồng thời dùng sắc đẹp và năng suất công tác để leo lên được vị trí hiện tại. Mà ở khoa ngoại ngữ ít nam, cô chỉ nhìn trúng người đàn ông dịu dàng thanh nhã đó.
Chỉ tiếc kết quả cô tích lũy được xư này đến Cố Chi thì bị phá vỡ. Cho dù cô bày tỏ như thế nào, thậm chí chủ động triển khai tấn công, Cố Chi cũng đều thờ ơ, luôn lễ độ mà xa cách.
Ba tháng trước, lúc Thư Tình còn đang thực tập, cô đã từng hẹn Cố Chi cùng đi ăn cơm, chỉ tiếc Cố Chi cười, từ chối uyển chuyển.
Nhiều lần cô còn dùng lý do xe hết hạn ngạch, ngồi nhờ xe Cố Chi về, ngược lại Cố Chi không hề nói gì điều này. Cô cũng vắt hết óc triển khai sức quyến rũ của mình trên con đường ngắn.
Thậm chí có một ngày, vì trường học chuẩn bị trao đổi sinh viên xuất ngoại mà cô bận sứt đầu mẻ chán, cô còn nhồ Cố Chi giúp cô đến nhà trẻ đón con gái ba tuổi. Lúc đó Cố Chi muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy cô thật sự không có cách nào rời ra được, lại thành khẩn nói người trong nhà không ở thành phố A, rốt cuộc cũng gật đầu đáp ứng.
Giữa trưa hôm đó, vì muốn cảm ơn Cố Chi, cô tự ý đặt chỗ tại một nhà hàng ở trung tâm, mà khi Cố Chi đưa bé con đến địa điểm hẹn giao cho mẹ thì bị Hà Lâm nói hết lời muốn mời ăn một bữa cơm.
Cố Chi là người thông mình, từ các biểu hiện của Hà Lâm đương nhiên đoán được tâm tư của cô, nhưng mà ngại hai người có quan hệ đồng nghiệp, không tiện nói thẳng vì vậy giả vờ không biết, chỉ khách khí ăn cơm, khách sáo xã giao.
Trong lúc Hà Lâm khéo léo hỏi đến tâm ý của anh: “Đến bây giờ thầy Cố vẫn chưa lập gia đình, người trong nhà không giục thầy sao?”.
Cố Chi bình tĩnh ngẩng đầu, mỉm cười, “Tôi đã có bạn gái, chỉ là thời cơ còn chưa tới, có thể phải chờ một chút, người trong nhà vẫn tôn trọng ý kiến của tôi”.
Hà Lâm kinh hãi, “Tôi nghĩ thầy.... các giáo viên trong trường đều nói, thầy vẫn còn độc thân!”.
“Có lẽ người yêu tôi không nổi tiếng”. Anh nói một câu đùa giỡn, còn Hà Lâm lại không cười được.
Lúc người đàn ông này cúi đầu cắt thịt bò, động tác ưu nhã đẹp mắt, ngón tay thon dài nâng dao nĩa bạc, giống như quý tộc đi ra từ bức tranh trung cổ. Anh mặc áo sơ mi trắng, áo gió màu đen, bởi vì không ở trong trường nên khuya áo ở cổ cũng được cởi ra, thoạt nhìn có vài phần tùy ý, chỉ là từng điểm nhỏ nhưng lại vừa mức như vậy.
Con gái cô thấy anh thông thạo như vậy, đẩy chén đĩa đến trước mặt anh, giọng nói trẻ con: “Chú à, chú cũng cắt giúp con được không? Con không cắt được!”.
Cố Chi bình tĩnh để dao nĩa xuống, ánh mắt nhu hòa, vươn tay giúp con bé cắt thịt nhò thành những khối nhỏ, đương cong trên mặt đẹp đến nỗi khiến người khác phải nín thở.
Bọn họ ngồi gần cửa sổ, giữa trưa ánh sáng mặt trời chiếu trên gò má anh, nhìn giống như có những hạt bụi nhỏ đang nhảy nhót, ngay cả mái đóc đen cũng tỏa ánh hào quang.
Một người đàn ông không thể soi mói.
Nhưng mà có lẽ trước câu đó nên tăng thêm một câu: Một người đàn ông không thuộc về cô, không thể bắt bẻ.
Khi Hà Lâm kết thúc hồi tưởng, nhìn lên nữ sinh trẻ trung trước mặt. Đột nhiê nhớ lại những chi tiết trước kia cô đã coi nhẹ: Ví như người lễ độ xa cách như Cố Chi làm sao lại phạt rieegn Thư Tình chép nhiều lần đổi vị trí động từ như vậy, ví như ngay cả các học sinh chuyên ngành cũng không dám quan tâm gần gũi anh, vì sao Thư Tình lại được anh chiếu cố, không chỉ được anh cúp cấp VCD, sách vở tiếng Pháp miễn phí, mà cả bài tập sai còn bị anh nghiêm nghị phê bình.
Trước kia cô từng nghĩ Thư Tình học giỏi khiến Cố Chi nhìn với cặp mắt khác, giống như cô cũng từng thích nữ sinh có thiên phú trong ngôn ngữ này cho nên không hề nghi ngờ, mà dẫn tới nghi ngờ một người khác. Có lẽ là trong tiềm thức cô cũng không tin một cô bé bình thường như vậy sẽ khiến người đàn ông cao cao tại thượng xuất sắc nội liễm kia rung động.
Cô dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm Thư Tình, cố gắng dùng giọng nói ôn tồn bình th