Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
Tình vừa nhìn Cố Chi, một người trong đó hỏi Vu Lạc Đan: “Làm sao lại chào thầy giáo, mà không chào sư mẫu?”
Trên mặt cô ta tràn đầy ý cười, trong mắt mang theo chế nhạo và trào phúng.
Vu Lạc Đan giật mình nói: “Ít nói mò đi, đây không phải bạn học cùng chuyên ngành với các cậu sao? Cái gì mà sư mẫu với không phải sư mẫu, không phải mấy ngày trước còn trông thấy tên cô ấy trên danh sách bảo vệ nghiên cứu sinh sao? Nếu tớ nhớ không lầm...”, Cô ta cười với Thư Tình, “Chắc cậu tên là Thư Tình nhỉ?”
Nữ sinh mắt một mí nói xen vào, “Nói mới nhớ, không phải chính là cái người mà mọi người truyền đi, nhờ vào việc lên giường với thầy giáo để có thể được vào danh sách bảo vệ nghiên cứu sao?”
Sắc mặt Cố Chi từ từ trầm xuống, lại phát giác người ở phía sau đột nhiên dùng hai tay vòng qua eo anh, “Chung ta đi thôi”.
Vẻ mặt Thư Tình rất bình tĩnh, động tác cũng rất tự nhiên, dường như hoàn toàn không thèm để ý thân mật như vậy sẽ mang đến cho cô bao nhiêu lời đồn đại lớn.
Thậm chí cô còn nở một nụ cười sáng lạn với ba nữ sinh, “Tôi biết rõ các cậu cũng ước gì chuyện tốt này sẽ rơi xuống đầu các cậu, nhưng mà tiếc quá, cho dù các cậu nghĩ không nhất định sẽ có người để ý”.
Vẻ mặt ba người này biến đổi, không nói được gì, chỉ thấy đột nhiên thầy Cố khởi động mô tô phóng đi, để lại cho các cô là một đám bụi.
Thư Tình ôm chặt eo Cố Chi, dường như nghe thấy người ta nói gì đó nhưng tốc độ của mô tô rất nhanh, bỏ rơi những người đó ở phía xa, cho nên nội dung cụ thể cô không biết được.
Cô dựa đầu vào lưng Cố Chi, mặc dù người anh chắn gió thay cô nhưng không thể ngăn cản toàn bộ gió, cho nên tóc cô tùy ý bay giữa không trung.
Sau đó cô cười thành tiếng.
Khi bạn hiểu được toàn bộ ghen ghét và tranh giành thì sẽ phát hiện, tất cả những không tốt người khác mang đến cũng đề là một cảm xúc mang tên ghen ghét. Bởi vì bạn chiếm được thứ người khác cầu mà không được, cho nên bạn phải nhận ngàn vạn lòng thù địch của người khác.
Bị một số người không liên quan nhắm vào, đổi lấy vô số người nhìn lên sùng bái Cố Chi, đáng giá.
Nhưng mô tô nhanh chóng dừng lại bên đường cách trường học không xa, Cố Chi dùng chân đỡ xe, lấy cái mũ xuống ôm trong ngực, yê lặng nhìn Thư Tình đứng bên cạnh, “Em nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt anh tỉnh táo thong dong, trong mắt lại mang theo lạnh lùng không bình thường, rõ ràng đã bị lời nói của mấy nữ sinh kia chọc giận, chỉ có điều anh biết kiềm chế, trước khi còn chưa rõ mọi chuyện sẽ không tùy ý nhúng tay.
Thư Tình lời ít ý nhiều nói: “Cũng không có gì, chỉ là lúc công bố danh sách bảo vệ nghiên cứu, không biết ai đồn, nói là em và anh vượt quá quan hệ thầy trò, mà anh đi tạo áp lực cho phụ đạo viên, cho nên em mới có tư cách bảo vệ nghiên cứu”.
Cô nói vô cùng uyển chuyển, không nói một chữ nào đến những lời nói khó nghe kia, nhưng Cố Chi không phải người ngốc, anh sẽ nghĩ đến hệ quả lớn mà loại chuyện này mang đến.
Mắt anh đen kịt lại, lúc này hơi nheo lại bị ánh sáng chiếu qua tán cây soi vào, nhìn có chút thâm thúy, nhìn không thấu.
“Lên xe”.
“Hả?”. Thư Tình đợi một lúc lâu lại chờ được một câu nói không liên quan như vậy... cô không hiểu nhìn qua anh.
Cố Chi không nói gì, đội mũ vào, chỉ chờ cô kịp phản ứng lại. Sau khi lên xe, cổ tay chuyển một cái, mô tô dùng tốc độ kinh người quay trở về.
Gần như trong vài phút, Thư Tình lại nhìn thấy cửa chính trường học mà cô vừa rồi đi, Cố Chi không do dự mà lái vào, đi thẳng qua đường chính của trường học, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người chở Thư Tình đến dưới phòng học.
Lúc này là hai giờ chiều, gần như tất cả các học sinh đều đang đi về phía lớp học, ven đường là đám người nhốn nháo, trên đường lớn là hai người quan trọng trong câu chuyện xấu đang thân mật đi chung mô tô.
Thư Tình: “....” Thầy Cố, anh quả nhiên rất tốt =_=!
Thầy trò đang đi về phía khu nhà học đều dừng bước, công nhân quét rác ở cửa ra vào căn tin cũng ngừng quét, dì ở quầy bán quà vặt đang cầm thìa quấy cũng dừng tay.
Thầy Cố dừng mô tô ở đường đầu tiên, quay đầu lại nhìn Thư Tình, “Em có sợ không?”
Vẻ mặt của anh kiên định trước nay chưa từng có, giống như sẽ làm một việc với anh mà nó, là một lựa chọn vô cùng gian nan.
Thư Tình lắc đầu, trên mặt là vẻ thấy chết không sờn, vò đã mẻ lại sứt.
Vì vậy thầy Cố luôn luôn ga lăng có thừa, đột nhiên chuyển sang hình tượng người đàn ông mạnh mẽ, vặn tay ga, trong tiếng mô tô nổ vang, dùng một tư thái không nóng không vội chạy về phía trước.
“Không thèm để ý”.
“Bị người khác vũ nhục trước mặt”.
“Không tính”.
“Không ai làm phiền em?”.
“Về cơ bản là không có”.
“Vậy phụ đạo viên đã nói gì với em?”.
“Cô ấy nói em còn nhỏ ——” lời vừa nói ra khỏi miệng, Thư Tình dừng lại trong chốc lát.
Một giây sau, hai người cùng mở miệng.
“Mẹ nó, sao anh biết cô ấy tìm em?”.
“Không phải em nói không ai làm phiền em sao?”.
“....”
Cố Chi dừng lại nhìn cô, nhàn nhạt hỏi: “Cô ấy n