Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
y đã rất tuyệt rồi, em cảm thấy mẹ thầy trong đoạn thời gian cuối cùng của cuộc sống, nhất định rất kiêu ngạo về thầy, cho nên....”.
Cho nên cái gì đây?
Cho nên thầy đừng khó khăn quá, đừng tự trách quá?
Thật là kiểu cách!
Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói ra một câu, “Cho nên... Ngủ ngon, have a good dream!”.
Cố Chi bật cười, sau đó gọi cô lại.
“Tôi kể chuyện này cho em, không phải để cho em an ủi tôi. Đã qua nhiều năm như vậy, tôi không đến nỗi vẫn dừng lại trong trạng thái tự trách. Chỉ là tôi muốn nói cho em biết, trên thế giới này có rất nhiều chuyện, em nhìn thấy một mặt không đủ, mà nếu như vì một chút cảm xúc và kích động mà làm chuyện quá khích, cho dù chỉ quá khích về từ ngữ, cũng có thể mang đến cho em tổn thất mà em không kịp hối tiếc”.
Nụ cười của anh đơn giản mà ôn nhu: “Em còn nhỏ, đường vẫn còn rất dài. Tôi hi vọng mỗi ngày em trôi qua thật phong phú mà vui vẻ, cách xa tất cả hối hận và thất vọng”.
Trong một khắc đó, Thư Tình chợt muốn xông qua ôm lấy anh.
Nhưng cô sợ Cố Chi sẽ sợ hãi mắng cô là cầm thú, vì vậy yên lặng nhịn lại nỗi xúc động này.
Trước khi đi vào giấc mộng, cô thở dài thật thấp.
Người đàn ông như vậy, ai mà không thích?
Sau khi ở lại thành phố A ngày thứ năm, xem xong tập cuối cùng của bộ phim “Đội liệt chi mạt” thì Thư Tình khóc.
Cố Chi cười hỏi cô: “Lúc Tietjens bị vợ phản bội, vùng vẫy đau khổ thì em không khóc, khi đi tiền tuyến đánh giặc không biết sống chết em cũng không khóc, bây giờ yên lành trở lại, cùng người mình thích ở cùng một chỗ thì em lại khóc, chẳng lẽ em không thích kết cục này?”.
Trên màn hình, bộ phim vẫn tiếp tục.
Một cô nương tươi mát mộc mạc, tốt đẹp giống như đóa hoa cúc tươi, từ từ nở một nụ cười tươi, sau đó nhào vào trong ngực người yêu.
Ánh mắt Thư Tình lại hơi ướt ướt, cơ bản là không dừng lại được.
“Không chỉ như vậy, còn một cái cũng rất giống”. Thư Tình phê bình bốn chứ, “Ngu ngốc như bò”.
Sau đó đến lúc Thư Tình về nhà, Cố Chi định lái xe đưa cô về, lại bị cô cố ý từ chối.
“Lúc tới là thuận đường, lúc trở về không thuận đường, trên đường cao tốc còn phải đóng phí xe cộ, xăng lại tăng giá, tự em ngồi xe bus sẽ kinh tế hơn nhiều. Hơn nữa tiền thuốc của Dư Trì Sâm em còn đang nợ thầy, về nhà em sẽ gửi tiền cho thầy”.
Thư Tình bộ dạng không dám nhận đại ân, Cố Chi dừng lại một chút, rồi gật đầu, “Vậy để tôi đưa em ra trạm xe”.
Lúc mới ra cửa mới phát hiện bên ngoài tuyết rơi, chẳng qua chỉ là một chút tuyết nhỏ, nhưng đối với thành phố phương nam mà nói, đây cũng rất đáng quý.
Đây coi như là một sự vui vẻ rất lớn.
Trong khu nhà có rất nhiều đứa nhỏ chạy ra chơi, cười đùa nô giỡn, rất là vui vẻ.
Trong đó có một bé chạy chạy, đụng đầu vào ngang hông Thư Tình, kẹo que trong tay lập tức dính vào khăn quàng cổ của Thư Tình, nói chính xác hơn, đó là khăn quàng cổ của Cố Chi.
Thư Tình nhíu mày lại, trong lòng Cố Chi cũng hơi dừng lại, anh tưởng rằng cô sẽ giận dữ với cô bé kia, nhưng không ngờ Thư Tình lại ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng sờ đầu cô bé, “Có đau không?”.
Cô bé nơm nớp lo sợ nhìn khăn quàng cổ dính vết kẹo, ánh mắt đỏ lên, nhìn như sắp khóc.
Thư Tình dở khóc dở cười nói, “Không sao không sao, chị sẽ không trách em, em đừng khóc! Dù sao khăn quàng cổ này không phải của chị, thật sự là không có gì, không tin em hỏi chú này xem, chú ấy sẽ không cần em bồi thường”. Cô quay đầu nhìn Cố Chi, “Đúng không, thầy Cố?”.
Cố Chi rất phối hợp gật đầu.
Cô lại an ủi mấy cậu, cô bé mới mỉm cười, vui vẻ xoay người lại gia nhập vào các bạn nhỏ.
Thư Tình nhanh trí, híp mắt cười với Cố Chi: “Mẹ em rất giỏi trong các bí quyết, hay là cái khăn quàng cổ này em chưa trả cho thầy, đợi em cầm về nhà giải quyết xong, lúc vào học em sẽ đưa cho thầy?”.
Cố Chi bật cười: “Không cần phiền toái như vậy, tôi cũng không thiếu cái này”.
Điều mà anh không nói ra, cái khăn quàng cổ này là anh mang về sau khi học nghiên cứu sinh ở Pháp, có một chút ý nghĩa như vậy, giá trị không rẻ. Mà quan trọng hơn là, chất liệu khăn quàng cổ là len dạ, dùng nước giặt sẽ không được, nhìn vết kẹo ở trên khăn... có lẽ sau khi giặt vẫn còn lưu lại dấu vết.
Nói ra, chỉ sợ sẽ làm cô đau lòng thêm.
Vậy mà Thư Tình cố ý muốn mang về nhà giặt sạch sẽ giúp anh, cuối cùng anh đành phải gật đầu đáp ứng.
Thư Tình ngồi lên xe buýt trong thời tiết tuyết nhỏ rơi.
Vé là Cố Chi mua giúp cô, bởi vì gần đến cuối năm, trạm xe có rất nhiều người, Cố Chi bảo cô đứng ở phòng chờ, sau đó anh đi xếp hàng.
Chỗ ngồi cũng bị mọi người chiếm hết, Thư Tình đành đứng ở đó vùi đầu nghịch điện thoại đi động, thỉnh thoảng ngửa cổ tìm bóng dáng anh trong đoán người dài xếp hàng.
Không sợ chỗ bán vé đầy ắp người, nhưng mỗi lần nhìn không ngoại lệ, không tới ba giây cô tìm chính xác được anh.
Bóng lưng cao mà thon dài, dáng người thẳng tắp kiên cường, đường cong gò má nhìn rất đẹp, cho dù đang đứng ở đó cũng là bộ dạng thư thái như tắm gió xu