XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

đây với Dư Trì Sâm là được rồi”.
Hai người nhìn nhau gần ba giây, cô nghe người ở đầu dây bên kia từ tốn nói một câu: “Tôi biết, vậy thì mì thịt bò đi”.
“.....”.
***
Đoạn kịch nhỏ: Thầy Cố sưu tầm [mùa thứ hai'>
Mẩu chuyện 1:
Tác giả: Bạn trai chính thức, thầy Cố, lúc nào thì cậu thăng cấp trở thành bạn trai chính thức?
Cố Chi (liếc về phía Thư Tình): Không phải cái này nên hỏi cô ấy sao?
Tác giả chuyển ống kính sang Thư Tình.
Thư Tình (tức giận): Anh ấy không tỏ tình! Sao lại thăng cấp được?
Cố Chi (bình tĩnh): Tỏ tình? Đây không phải là phong cách của tôi. (Ngẩng đầu nhìn tác giả, ánh mắt híp lại) Cô đang tính toán cái gì? Tôi nói cho cô biết, nếu như viết loạn thì tôi sẽ mổ bụng.
Tác giả: ... Những từ này sao quen tai vậy? Vai nam chính cũng thế, chuyện kể lại sẽ BE (Bad Ending)... tôi không muốn..... T-T
Cố Chi: Cô nghĩ nhiều quá, ý tôi là cắt suy nghĩ trong lòng của cô.
Mẩu chuyện 2:
Tác giả: Xin hỏi thầy Cố, khi nào thầy sẽ làm một ít chuyện không đơn thuần với đứa nhỏ này?
Cố Chi: Khi nào tôi lột sạch cô ấy ra.
Tác giả: Đừng cụ thể như vậy =_= cậu hãy nói một thời gian đại khái.
Cố Chi: A, trước khi kết thúc toàn bộ truyện.
Tác giả: *Lau mồ hôi* có thể đừng đùa giỡn tôi được không? Cậu có thể tôn trọng tâm tình của một ký giả không?
Cố Chi (lạnh lùng nhìn): Là tôi lên giường hay cô lên giường? Cô có thể tôn trọng tâm tình của người trong cuộc bị thờ ờ nhìn yêu yêu rồi còn phải trả lời những vấn đề khiêu chiến sự thông minh của loài người này không?
Lần phỏng vấn này, lòng của tác giả nặng nề rơi xuống đáy màn.






Trước khi đi, Thư Tình vừa mặc áo khoác, vừa dặn dò Dư Trì Sâm: “Cậu đi ngủ sớm một chút, trước khi ngủ uống nhiều nước, nếu cảm thấy vết thương không thoải mái nhớ gọi y tá, ngày mai tớ lại đến với cậu”.
“Cậu định ở đây mấy ngày?”.
“Đến khi vết thương trên mặt cậu lành, cậu cam tâm tình nguyện về nhà mới thôi”.
Lúc ra cửa, Dư Trì Sâm gọi cô lại.
“Sao thế?”. Cô quay đầu lại hỏi.
Thư Tình lắc đầu một cái, không lên tiếng.
Hai người sóng vai đi về phía bãi đỗ xe, Cố Chi thấy Thư Tình còn chưa thích ứng được với thời tiết khi vừa ở trong phòng ấm áp ra, anh vẫn như cũ gỡ khăn quàng cổ xuống đưa cho cô.
Trước cũng đón nhận, nếu như bây giờ tự nhiên từ chối có vẻ quá đột ngột.
Thư Tình nói câu cảm ơn, vẫn quàng khăn lên cổ, độ ấm của anh chặn gió xông tới mặt cô.
Trên đường lái xe về nhà, Cố Chi vẫn để cho cô chọn đĩa nhạc.
Lần này lượng từ đơn Thư Tình học được đã nhiều lên, vì vậy cô chọn một đĩa nhạc tuyển tập nhạc Jaz, tiếng Pháp nhẹ nhàng mà du dương vang vọng trong xe, vì vậy tâm tình rối bời của cô cũng lắng đọng một chút.
Đại khái trong lời nói đến nữ ca sĩ ở ven đường, nhìn cảnh tượng mợi người vội vã, nhờ đó để tiêu hao thời gian.
Cô hát mọi người đi ngang qua đeo mặt nạ của mình, chỉ có trẻ con là giống như đi hội, giống như nô đùa.
Cô hát ngày mùa thu đã qua, thời gian luôn trôi qua vội vã, tuổi của cô cũng biến đổi, tâm tình không được như hôm qua.
Thư Tình xuất thần nghe tất cả, suy nghĩ lại bay đến một chỗ rất xa.
Người ta nói ba tuổi đã là một sự khác biệt, cô và anh cách nhau sáu tuổi, có phải sẽ không vượt qua được sự khác biệt lớn không?
Nhưng mà sáu tuổi thì làm sao? Khi anh băn khoăn vui đầu vào làm bài thì cô vẫn còn đang ở nơi không buồn không lo, có chỗ nào thật sự khác nhau?
Cho tới bây giờ cô không phải là người sợ đầu sợ đuôi không có dũng khí theo đuổi thứ mình thích, nhưng lời nói hôm nay của Dư Trì Sâm lại làm cho cô do dự, bởi vì đột nhiên cô phát hiện ra một sự thật, đó chính là Cố Chi đối với ai cũng tốt, cũng không chỉ giới hạn với cô.
Điều này khiến cô cảm thấy rất buồn bực.
Cố Chi đúng là dừng lại ở cửa hàng bên cạnh khu nhà, đưa Thư Tình đi ăn.... Mì thịt bò =_=.
Rất khó tưởng tượng có người lấy tốc độ nhanh chóng chạy tới trước quầy dầy dầu mỡ, giày Tây, ôn nhuận như ngọc, sau đó vẻ mặt tự nhiên ngồi xuống kéo ghế, “Ông chủ, cho tô mì thịt bò”.
Thư Tình không hề nhận ra mình đang nhìn đối phương hết sức chăm chú, vì vậy Cố Chi gắp một đũa mì đưa đến trước miệng, hơi ngừng một chút, “Thư Tình”.
“A?”.
“Em có đói không?”.
“Không có”. Cô ngẩng đầu, “Sao thế ạ?”.
“Em cứ nhìn chằm chằm mặt tôi như vậy....”. Anh thong thả ung dung cười cười, nói rất thành khẩn, “Quân tử không đoạt đồ của người, nếu không để tôi gọi cho em một bát”.
“.....”. Mặt Thư Tình đỏ hồng lên, vội nói, “Thầy ăn, thầy ăn đi, em sẽ cố gắng không nhìn nó!”.
Nói xong chính cô cũng lộn xộn, vì vậy cô lấy điện thoại di động ra, “Em gọi điện cho mẹ....”.
Cô đi ra khỏi cửa hàng, đứng bên ngoài bậc thềm bấm điện thoại gọi cho mẹ.
Cố Chi ăn nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô.
Lúc cô làm việc này sẽ có thói quen làm một chút động tác nhỏ, như lúc nãy, rõ ràng nói chuyện điện thoại rất chăm chú, cái tay cũng không yên hơi kéo khăn quàng cổ ra một chút rồi khẽ đung đưa tay, nhìn qua có