Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
g dong quen thuộc, rốt cuộc bùng nổ.
Thư Tình nhìn bộ dạng “ Chớ lại gần, bên trong chuồng có chó” của anh, nước mắt lại lăn ra ngoài, cô dứt khoát nằm trên sofa khóc lớn, “ Thầy cút đi! Mau cút đi! Em hận nhất chính là loại người lương tâm bị chó cắn, kẻ phụ lòng! Thầy bắt nạt thiếu nữ vô tri, dụ dỗ tình cảm người khác, lạm dụng chức quyền giáo sư, hạn chế tự do thân thể, bức hiếp học sinh vô tội….”
“Thư Tình”. Cho tới bây giờ, Cố Chi chưa từng tức giận thế này bao giờ, gân xanh nổi lên, huyệt thái dương nảy kịch liệt, từng câu từng chữ nghiến răng nghiến lợi gọi tên co. Sau một khắc, anh kéo cô lên, thô bạo hôn lên đôi môi cô.
“Tội danh của tôi nhiều như vậy, thêm một cái bỉ ổi phụ nữ đàng hoàng cũng không sao”.
Lúc xế chiều Cố Chi gọi điện thoại về nói là chuyện trong bệnh viện có chút phức tạp, có thể buổi tối anh mới về được.
“Tôi sẽ nói Lý Tuyên Nhiên dẫn em đi ăn cơm, thời gian còn lại em có thể tự thu xếp, trong phòng sách có sách, cũng có phim, mật khẩu máy tính là tên tiếng Pháp của tôi, ngoài ra trong tủ có cà phê và sữa tươi....”. Giọng nói của anh ôn nhu lành lạnh, truyền ra rõ ràng từ trong điện thoại, trong đó còn mang theo tiếng vọng lại.
Thư Tình đoán là anh đang ngồi trên hành lang không người trong bệnh viện gọi cho cô.
“Không cần lo lắng cho em, em sẽ tự mình an bài”. Cô cầm di động hơi trầm mặc trong chốc lát, sau đó chần chờ hỏi câu, “Thầy ở đó... Có khỏe không?”.
Phương án giải phẫu là do Cố Chi đưa ra, bây giờ bệnh nhân chết, sợ là đám người nhà bệnh nhân không phân rõ phải trái sẽ còn dây dưa không rõ.
Mặt mũi thanh tú, bên má phải có một nốt ruồi nhỏ nhàn nhạt, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra. Lúc cô tỉnh luôn lộ ra những vẻ mặt phong phú, mắng người rất lợi hại. Mà bây giờ cô an tĩnh ngủ như vậy, nhiều thêm vài phần mềm mại, ít đi vài phần cao ngạo.
Cố Chi đưa tay giúp cô vén mấy sợi tóc bên má, rốt cuộc cũng đứng dậy chuẩn bị đi, không ngờ vừa đứng dậy xoay người thì người trên giường đưa tay kéo anh lại.
Anh kinh ngạc xoay người lại nhìn, lại thấy người một khắc trước ngủ say đã mở mắt, vô cùng tỉnh táo nhìn anh.
“Em giả bộ ngủ?”. Anh nhướn mày.
“Em đang ngủ thật nhưng lúc thầy ôm em thì em đã tỉnh”.
“Mệt mỏi thì ngủ đi, những thứ khác ngày mai hẵng nói”. Anh rất thông cảm.
“Không được, chuyện hôm nay phải xong trong hôm nay, lúc thầy cho bài tập về nhà cũng không cho phép em kéo dài thêm một ngày”. Thư Tình nói rất hùng hồn.
Cố Chi thấy buồn cười, vì vậy ngồi xuống như cô mong muốn. Thư Tình dựng gối đầu ở đằng sau, ngồi chung một chỗ với anh. Cô chợt đưa tay xoa xoa cằm anh.
Anh không tránh đi, hỏi cô: “Thế nào?”.
“Râu cũng nhô ra, trước kia chưa từng nhìn thấy, thật thần kỳ”.
“.....”. Cố Chi dừng một chút, “Em cảm thấy râu của một người đàn ông mọc ra thì có gì thần kỳ? Hay là nói, em đang ám chỉ cái gì?”.
Cô chợt cười lớn, giống như đứa trẻ, xoa xoa cằm anh, “Không ngờ râu thầy Cố cũng dài ra, nhìn như vậy có khí khái đàn ông hơn nhiều!”.
Cố Chi trầm mặc hai giây.
Trong ánh sáng mông lung, anh khẽ mỉm cười với Thư Tình, “Ý của em là, trước kia tôi không có đủ khí khái đàn ông?”.
Từ trong mắt anh Thư Tình thấy được ánh sáng không quen thuộc, chợt nhận ra tần số nguy hiểm, vì vậy vội vàng lắc đầu, “Không hề không hề, thầy siêu cấp man!”.
Nghe thế nào cũng giống như giấu đầu hở đuôi.
Cố Chi nhanh chóng sáp lại gần cô, đưa tay chụp tới, sau đó “dịu dàng” dùng cằm cọ nhẹ vào cổ cô, “Tôi cho em cảm thụ được khí khái đàn ông”.
Từ nhỏ Thư Tình chỉ sợ nhột, vừa bị làm như vậy thì cả người ngã xuống giường, mà sau khi Cố Chi phát hiện ra cô sợ nhột càng bình tĩnh áp dụng “khốc hình”, những sợi râu nhỏ cọ vào da thịt trên cổ, nhột muốn chết.
“Em sai rồi! Thầy rất man, siêu cấp man....”. Thư Tình vừa cười vừa tránh, nhưng Cố Chi kiềm chế tay chân của cô, hoàn toàn không thể trốn được, “Này, đừng làm như vậy, em không chịu nổi... A, đừng đụng vào nơi đó! Không cho phép! A ha ha ha... Đừng, đừng đến, thật, em không chịu được.... ....!”.
Giọng nói của cô hơi run, yếu ớt hơn bình thường, cả người lăn qua lăn lại, giống như đứa bé, chỉ tiếc là dù thế nào cũng vẫn đảo quanh phạm vi quản hạt của Cố Chi.
Rốt cuộc Cố Chi cũng ngừng lại, vẻ mặt khó lường nhìn cô, “Thư Tình, em luôn có thói quen nói như vậy sao?”.
“Có ý gì?”. Thư Tình vẫn thở hổn hển, bởi vì vừa rồi ầm ĩ một chút, gương mặt cũng hồng hồng, cặp mắt còn phiếm lệ quang nhìn anh.
... ..... Rõ ràng là bị dày vò hỏng mất.
Cố Chi nhìn cô, không nhanh không chậm nói: “Giọng em cầu xin tha thứ rất khiến người ta mơ tưởng viển vông”.
Ánh mắt kia bao hàm thâm ý, mang theo chút ý vị đắc ý.
Vì vậy cả người Thư Tình cứng đờ, lúc này mới phát hiện tư thế hai người, có lẽ đại khái giống như là.... thật sự có chút khiến người ta mơ tưởng viển vông.
Lúc này cô khô