Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342043
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.
ng hề có hình tượng nằm trên chăn, mà cả người Cố Chi đè lên người cô, bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách giữa khuôn mặt hai người không tới 4cm.
Dưới ánh hoàng hôn mập mờ, quần áo xốc xếch không ngay ngắn và hai người đang duy trì tư thế này không nhúc nhích.
Thư Tình đột nhiên cảm giác được máu cả người dồn vào đầu.
Mà trong không khí giằng co, cô dường như nghe được trái tim nhỏ bé trong lồng ngực đang đập bùm bụp như có người đang đánh trống bên trong. Rốt cuộc cô mở miệng cắt đứt không khí lúng túng trầm mặc quỷ dị.
Cô muốn nói gì đó, chỉ cần mở miệng là tốt rồi.
Vì vậy ——
“Hôm nay em ăn rất nhiều”.
Cố Chi không động, “Cho nên?”. Trong dự đoán của anh, vì trốn tránh tình huống mập mờ khiến người ta động lòng này, lời nói tiếp theo của Thư Tình sẽ là, “Cho nên muốn đi vệ sinh”.
Nhưng mà lần này Thư Tình còn chưa muốn đi chỗ nào, vội vàng nói: “Ý của em là thầy đã ăn cơm tối chưa? Trễ thế này mới từ bệnh viện về, chắc là còn chưa ăn phải không?”.
“.... Cho nên?”.
“Cho nên.... em chỉ muốn nói, thầy có thể... đứng lên được không? Đè ép như vậy em thật khó chịu.... mặc dù không ăn cơm tối nhưng người cũng không nhẹ đi vài cân....”.
Cố Chi lặng lẽ nhìn cô trong chốc lát, sau đó lật người ngã nằm xuống cạnh cô, ở trong ánh sáng mờ tối mỉm cười tự nhiên, nói: “Không vội”.
“Cái gì không vội?”.
“Chuyện chứng minh khí khái nam tử, còn nhiều thời gian, không cần nóng lòng”. Anh giống như tự an ủi mình.
Thư Tình nghiêng đầu nhìn gò má anh tuấn đẹp mắt của anh, nói thầm: “Chỉ tùy tiện đùa một chút thôi, làm sao lại phải so đo như vậy?
.... Ha ha, đùa giỡn cũng chạm vào tôn nghiêm đàn ông của anh, có thể không so đo sao?
Thầy Cố dịu dàng nhìn cô, mỉm cười không nói.
Nếu nói không vội là phải chờ tới ngày nước chảy thành sông, tự thể nghiệm, từ từ hướng tới.
Dù sao thực tế là cách kiểm tra chân thực nhất về tiêu chuẩn.
Sau khi Thư Tình rửa mặt xong, lúc này đổi thành Cố Chi nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Năm ngày này cô ngủ không ngon, còn anh thậm chí không biết ngủ được bao nhiêu, chuyện của Lý Triệu bận tối mày tối mặt, phải xử lý liên tiếp các chuyện ở bệnh viện, lại ứng phó với người nhà bệnh nhân khó chơi, đi đi lại lại cũng mệt mỏi.
Thư Tình không đành lòng đánh thức anh để anh về phòng ngủ, vì vậy cô chần chờ trong chốc lát, nhanh chóng đi vào phòng ngủ của anh, ôm chăn mền của anh, sau đó cười híp mắt bò lên giường. Đầu tiên đắp kín chăn mền với anh, sau đó kéo chăn mền của mình đắp lên.
Cô cách anh chỉ có mấy tấc, trong không khí yên tĩnh phảng phất có tiếng gì đó, một lúc lâu cô mới phát hiện đó là âm thanh của nhịp tim.
Đợi đến sáng ngày mai, cô nhất định chết cũng không nhận nợ, nói là sau khi cô ngủ anh lén lén lút lút bò lên giường cô!
Nghĩ đến đó, cô cười híp mắt, nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon, Cố tiên sinh”.
(*tiên sinh ở đây không phải kính ngữ mà là xưng hô thân mật. Tiên sinh ngoài kính ngữ cũng có thể hiểu là xưng hô của vợ với chồng)
Không phải là thầy Cố mà là Cố tiên sinh.
Mỹ nam ngủ bên cạnh cô, Cố Chi tiên sinh.
Cả một buổi chiều, cô trăn trở tự hỏi phải mở miệng hỏi thăm anh về bóng ma trong lòng mà Lý Tuyên Nhiên nói, nhưng cuối cùng lại thôi.
Mỗi người đều có những chuyện cũ không muốn nói tới, không phải bởi vì giấu giếm quá khứ, giữ vững hình tượng hoàn mỹ, mà có những chuyện không động tới cũng khổ sở.
Những chuyện trước khi gặp cô, đối với cô mà nói cũng không quan trọng, quan trọng là ... hiện tại anh gặp cô, sau này sẽ không có những nỗi đau tương tự.
Trong bóng đêm, cô an tâm nhắm nghiền hai mắt, lại không hề phát hiện người đàn ông trước mặt có phản ứng giống cô lúc nãy, từ từ mở hai mắt ra.
Khóe môi vui vẻ cong lên, Cố Chi yên lặng nhìn cô, ánh mắt sáng ngời.
Ngủ ngon, cô bé của tôi.
Tiếc là sáng hôm sau, khi Thư Tình mở mắt ra, bên cạnh đã trống không.
Chăn mền của Cố Chi cũng đã bị ôm về phòng, không để lại chút dấu vết.
Cô kinh ngạc đi tới phòng khách, lại thấy Cố Chi đang bận rộn trong phòng bếp, nồi cháo nhỏ nóng hổi tỏa mùi thơm bốn phía, trên bàn bày chút trứng chiên và chút thức ăn.
Cố Chi nghe tiếng bước chân cũng không quay đầu lại, nói vơi cô: “Chờ một lát nữa là được, em đi rửa mặt trước đi”.
Thư Tình muốn nói lại thôi, buồn bực đi vào phòng rửa mặt.
Anh lại bình tĩnh dậy sớm như vậy! Sau đó ôm chăn đi! Cô tưởng tượng hình ảnh mình cực kỳ bi thương ôm chăn muốn anh chịu trách nhiệm đã bay đi đâu rồi?
Không vui chút nào!
Đi được một nửa thì người ở trong phòng bếp hình như nhớ tới cái gì, quay đầu lại ôn nhu nhắc nhở: “Lần sau nếu tôi còn ngủ trên giường của em, nhớ đánh thức tôi về phòng ngủ, thú tính bộc phát, hủy trong sạch, phải đề phòng với chuyện chưa xảy ra”.
“...... Thầy đang nói để em đề phòng thầy sao?”.
“Không, tôi đang nhắc nhở em phải học khắc chế mình”. Ánh mắt Cố Chi tự đắc, dường như rõ như lòng bàn tay chuyện ngày hôm qua cô lặng lẽ bò lên giường cùng anh chung giường chung gối.
Vẻ mặt Thư Tình thay đổi liên tục, cuối cùng lặng lẽ đi