Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

hông ngừng xâm phạm học sinh, nạn nhân còn là một cậu bé...”
Càng nói càng thái quá, mặt Thư Tình đỏ tới tận mang tai, nhảy dựng lên, vô cùng chắc lại thật thà nhìn vào mắt mẹ mình” Mẹ, nghe con nói một câu, con tuyệt đối biết nhiều hơn rất nhiều so với mẹ tưởng tượng. Nếu thầy Cố thật sự là người như vậy thì tuyệt đối đôi mắt thần của con đã nhìn ra! Con cam đoan với mẹ, thầy đã dạy bọn con gần một năm, người thích thầy ấy có thể giả bộ đạp xe mỗi ngày đi sau thầy, nếu thầy ấy muốn tìm bạn giư.... bạn gái, tuyệt đối không tới lượt con! “
Sau khi nói lời thiệt hơi một phen, rốt cuộc Thư Tuệ Dĩnh bán tính bán nghi thu hồi tức giận, ngược lại hỏi một câu:” Nếu đúng là đùa giỡn, mẹ mới mắng cậu ta một trận, cuộc sống sau này của con ở trường có thể sẽ không tốt không?”
Thư Tình dừng một chút” Không đâu, thầy ấy không phải là người nhỏ mọn như vậy”
“Không được, mẹ phải gọi điện nói rõ ràng với cậu ta, nếu cậu ta thật sự là người xấu, mẹ phải mắng lần nữa mới hả giận, nếu chỉ là đùa giỡn mẹ sẽ nói lời xin lỗi giúp con, nói mẹ là phụ huynh sốt ruột con gái, để cậu ta đại nhân không nhớ tiểu nhân.....” Thư Tuệ Dĩnh lại nói cằn nhằn, lại muốn gọi điện thoại.
Thư Tình nào dám để bà gọi điện thoại nữa, dứt khoát đoạt điện thoại lại” Để con, để con gọi!”
Sau khi tiếng nói bên kia biến mất, vẻ mặt Cố Chi khó lường nhìn chằm chằm điên thoại một lúc lâu, đứng yên lăng trong phòng khách.
Vừa rồi anh mới làm cái gì?
..... Không đùa giỡn cô bé được, đùa ngay phải mẹ vợ?
Lần đầu tiên trong đời, thầy Cố cảm nhận được cảm giác ngực bị một tảng đá lớn làm vỡ vụn.
Trong đầu nhanh chóng thoáng qua nhiều suy nghĩ, ví như có nên gọi điện thoại qua xin lỗi, hoặc là lấy cớ gì đó để thay đổi hướng nhìn của đối phương, hoặc trực tiếp đến thành phố L để giải thích..... anh dừng lại một chút, ánh mắt híp lại.
Hôm nay đưa Thư Tình trở về đã thấy bố mẹ cô, mặc dù không muốn nhanh như vậy đã gặp phụ huynh nhưng tóm lại suy nghĩ một chút, bắt đầu có ấn tượng tốt sẽ có ích cho việc sau này hai người thuận ý thành chương .
Ai ngờ Thư Tình lại phủ sạch quan hệ, chỉ nói anh là thấy giáo dạy tiếng Pháp tốt bụng.
Buồn cười, làm gì có thầy giáo nào không từ chối gì như vậy, cởi mở đến mức không ngại xa xôi ngàn dặm đưa cô về nhà? Nếu người đó không phải là Cố Chi anh... ánh sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt, có ý gì không cần nói cũng biết.
Mọi âm thanh đều tĩnh lặng, có điện thoại gọi tới.
Cố Chi cúi đầu xuống, nhìn hai chứ Thư Tình hiện trên điện thoại, trầm mặc chốc lát mới đưa tới bên tai” Alo”
Lời tác giả:
1, Ấn tượng đầu tiên của thày Cố đối với mẹ vợ đã bị tôi hủy diệt
2, Lại sắp có Trương Diệc Thu và thầy Cố đối mặt với nhau






“...Alo”. Giọng Thư Tình hết sức căng thẳng, trong lqd mắt liếc về vẻ mặt nghiêm túc của mẹ, không bình tĩnh nói, “Có phải thầy Cố không ạ?”.
Cố Chi trầm mặc hai giây, “Không phải, em gọi lầm rồi”.
Thư Tình không giải thích được, mắt nhìn di động, phía trên đúng là viết to ba chữ “Thầy Cố”, giọng vừa rồi đúng là của anh, vì vậy mới nói, “Không nhầm mà, em gọi từ lịch sử”.
Cố Chi dừng lại một chút, giọng nói tỉnh táo, “Nếu gọi từ lịch sử, em thấy hỏi điều này có ý nghĩa à?”.
......
Cùng lúc đó, Thư Tuệ Dĩnh dùng khẩu hình nói với con gái: “Để mẹ nói xin lỗi”.
Thư Tình giật mình trong lòng, gọn gàng linh hoạt cúp điện thoại, ngẩng đầu cười như trút được gánh nặng, nói với mẹ, “Không cần, thầy Cố nói thầy ấy không hề để bụng, còn nói con phải học tập tốt, không cần lo lắng nhiều như vậy”.
Thư Tuệ Dĩnh còn do dự, Thư Tình vội vàng kéo khăn tắm trên người, nói một câu ngủ ngon, chột dạ chạy về phòng ngủ.
Từ khe cửa thấy đèn phòng khách tối xuống, Thư Tình mới thở phào, núp trong chăn gọi điện cho Cố Chi.
Người bên kia nhanh chóng nghe máy, vẫn là giọng nói âm trầm, “Alo”.
Thư Tình vừa mới nói một chữ, không ngờ lúc này cửa bị đẩy ra, cô vội vàng nhét di động vào trong chăn, ngoan ngoãn làm bộ dạng chuẩn bị ngủ, Thư Tuệ Dĩnh tới mép giường ngồi xuống, đưa tay xoa xoa đầu cô.
Trong không gian an tĩnh vang lên tiếng nói dịu dàng của mẹ, “Đừng lo lắng, ông sẽ khá hơn”.
Trái tim một khắc trước còn không ngừng đập loạn ngừng xuống, đề tài này quá nặng, khiến cô có chút không thở nổi.
Cô buông lỏng bàn tay đang cầm điện thoại, từ từ ngồi dậy, ôm lấy cổ mẹ, giống như cô bé lúc nhỏ, lệ thuộc dựa vào trong ngực mẹ.
Cô nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, mẹ đừng lo lắng cho con, cho dù ông có thế nào, ít nhất con biết chúng ta sẽ ở bên cạnh ông, như thế là đủ rồi”.
Lúc Thư Tuệ Dĩnh không nói gì, cọ xát trong ngực mẹ, cười làm nũng, “Đừng coi con là trẻ con, con cũng sắp 21 tuổi, có nhiều chuyện cũng nên tự mình đối mặt”.
Thư Tuệ Dĩnh cười, “Đúng rồi, cũng đã có thể đăng ký kết hôn, ngày đó dì Trương trong phòng làm việc cũng nói với mẹ, nói là tuổi của con và con trai cô ấy cũng không lớn hơn nhau là bao nhiêu, từ nhỏ cô ấy đã nhìn con lớn lên, vẫn rất thích con, nếu hai đứa có thể


Snack's 1967