Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
t nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon. Có một lần em đến thấy trong hành lang có con búp bê baby, thế là cầm lấy chơi, cuối cùng những đồ chơi đó là của cô bé dưới lầu, cô bé ấy đi mua đồ ăn, sau khi trở về thì cầm đồ chơi đi, cực kỳ vênh váo tự đắc,”
“Kết quả ông nội nhìn thấy, không nói gì bế em xuống lầu, đi qua mấy phố, đi dạo vài cửa hàng, cuối cùng mới mua được đồ chơi đó trong siêu thị. Đó là búp bê Barbie nhập khẩu, rất đắt, cho đến giờ ông chưa từng mua cho mình quần áo trên 100 đồng nhưng lại vì em tốn vài trăm đồng, sau đó em mới nghe mẹ nói, nửa tháng sau ông không chịu ăn thức ăn ngon.”
Những điều này đều là chuyện nhỏ, có lẽ mỗi người đều trải qua, không nhất định phải là ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại, còn có thể là những người khác.
Mà trên thực tế mỗi người chúng ta đều trải qua đoạn thời gian được cưng chiều, khi chúng ta còn là đứa trẻ ngây thơ, sẽ có những người vô tư bỏ ra vì chúng ta, không hề giữ lại gì, nhưng cũng vì vậy mà mình coi như độc nhất vô nhị.
Thư Tình tháp giọng cười: “Anh có cảm thấy em chuyện bé xé ra to không? Những chuyện này rất bình thường, khi còn bé anh cũng trải qua như vậy, em lại còn ở đây lải nhải thao thao bất tuyệt.”
Cố Chi suy nghĩ một chút: “Có những chuyện nhỏ nhưng lại rất quý, không phải vì bọn họ oanh oanh liệt liệt cỡ nào mà bởi vì khi nhớ lại bọn họ, tâm tình của chúng ta bình tĩnh lại mềm mại hơn.”
Trong thế giới coi trọng vật chất này, quan hệ người với người bị lợi ích ép buộc gần như thành công thức hoá.Không cần thứ gì đó oanh oanh liệt liệt, cái đó chỉ phát sinh trong phim thần tượng, mà chỉ cần tấm lòng ấm áp bình thản cùng yên lặng quan tâm người chúng ta yêu mến.
Ai cũng không nói gì thêm, hai đầu điện thoại yên lặng.
Cố Chi ngồi trên ghế sofa, đã sớm đặt laptop lên bàn, lúc này máy tính đã tự động tắt, màn hình cũng hạ xuống.Mà Thư Tình núp trong chăn, không nhúc nhích, trong lòng lại có gì đó lấp đầy.
Lời của Cố Chi khiến trái tim cô tràn đầy ấm áp.
Cô thấp giọng nói: “Hay là cúp điện thoại? Hôm nay anh đã chạy xe mấy giờ liền.”
“Không sao, anh không buồn ngủ.”Anh đoán thật ra cô không hy vọng anh cúp điện thoại, cho ên nhẹ nhàng cười, “Em ngủ đi, chờ em ngủ anh sẽ cúp máy.”
“Như vậy sẽ lãng phí tiền điện thoại.”
“Anh tự nguyện.”
“Thật lãng phí, không phải là một người đàn ông sẽ ở nhà sống qua ngày.”Thư Tình nói thầm.
Người đầu bên kia rốt cuộc không nhịn được cuời ra tiếng, “Thư Tình, em còn chưa gả vào cửa mà đã muốn trông coi sổ tiết kiệm của anh rồi hả?”
Thư Tình đỏ mặt, cả giận, không nói thêm gì nữa.
Một đêm này, đầu bên kia truyền tới tiếng hít thở đều đều của cô, Cố Chi buông bàn tay đau nhức, cúp điện thoại.
Ngoài cửa sổ là cảnh đêm sáng, màu đèn xe qua lại không ngừng, trái tim anh yên bình lại an ổn.
Cho đến bây giờ anh không biết người luôn theođuổi hiệu suất cao như mình, sẽ có một khắc, chỉ nghe tiếng hít thở của cô ấy sẽ cảm thấy bình thản và tốt đẹp.
Lúc sau, anh lắc đầu cười, Cố Chi ơi Cố Chi, mày đúng là không có thuốc nào cứu được rồi.
Buổi chiều thứ sáu, từ bốn rưỡi tới sáu giờ Cố Chi có một tiết học, mười phút trước tiết học, Cố Chi ngồi trong phòng nghỉ giáo viên, ánh mắt liếc về cây liễu trước cửa sổ.
Chủ nhiệm bộ môn cũng vừa tan lớp, lúc đi vào lqd thấy gò má Cố Chi, khóe miệng khẽ cong gọi nhẹ một tiếng: “Thầy Cố cũng ở đây sao?”.
Người đàn ông ngồi trên ghế salon quay đầu lại, lễ phép cười một tiếng: “Chủ nhiệm Hà”.
Sau đó không nói thêm lời gì dư thừa.
Hà Lâm ngồi trên ghế salon đối diện với anh, vừa đặt túi trong tay xuống bên cạnh, vừa nói: “Tại sao gần đây không thấy thầy Cố đi xe mô tô tới?”.
Lúc này di động trên bàn chợt kêu lên, Cố Chi nhanh chóng cầm lên nhìn, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn gốc cây liễu bên ngoài, thấp giọng alo một tiếng.
Hà Lâm nhìn bóng lưng anh, có lẽ anh cao một mét tám, vóc người cao lớn thon dài, mặc áo T-shirt màu trắng đơn giản cùng lqd quần màu lam thường. Bộ quần áo bình thường mặc trên người anh cũng đẹp như vậy.
Cố Chi rất nghiêm túc nghe đối phương nói chuyện, chỉ chốc lát sau còn nói: “Sáu giờ tan lớp sau đó anh sẽ lái xe đến tìm em”.
Giọng nói rất thấp rất nhẹ, vững vàng, nhưng lại mang theo chút nhẹ nhàng vui vẻ không như bình thường.
“Yên tâm, đói bụng, ngay cả cơm trưa lqd cũng ăn ít, chờ bữa tối cho em mời khách”. Một tay anh tùy ý đút trong túi quần, một tay cầm điện thoại di động, “Vất vả lắm mới được em mời, không ăn đủ vốn thì không lời”.
Không biết bên kia nói gì, anh thấp giọng cười, giọng nói đầy ắp ý cười: “Đói bụng lái xe tới tìm em, em lại định mời anh ăn một bữa lẩu?... Không ngại, làm sao dám ghét bỏ? Được rồi, còn nửa buổi học, em cứ về chăm sóc ông, khoảng bảy giờ anh sẽ tới”.
Cuối cùng còn nói: “Nếu đói bụng thì ăn gì trước đi, đừng gắng gượng”.
Cúp điện thoại, anh xoay người lại lqđ đối diện với ánh mắt tìm tòi của Hà Lâm, Hà Lâm hỏi: “Bạn gái?”.
Anh cười cười không lên tiếng, đúng lúc ti