Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
ng phát hiện ra rằng, trong bộ dạng hai tay xách hai túi đồ, trông bố cô mới thảm hại và đáng thương làm sao.
Mái tóc của bố có lẽ đã lâu rồi không nhuộm, nên lốm đốm bạc, cổ áo cũng không sạch sẽ gọn gàng như trước đây, thậm chí còn cáu bẩn, đen đúa. Sắc mặt bố cũng không tốt, nó xám xịt như đất, tuy vết nhăn không nhiều nhưng gò má xệ xuống chứng tỏ rằng chủ nhân của nó đã qua tuổi trung niên, trong đôi mắt vằn lên những tia đỏ đang ẩn giấu những giọt lệ. Không rời mắt khỏi bố, Vệ Tử lại nhìn những túi đồ trong tay ông, dường như rất nặng, ông đứng đó lưng còng xuống, trông thật tội nghiệp.
Hạt cát trong vết thương, sau mấy năm có thế phát triển cùng với da thịt, nếu lấy ra nhất định phải trả bằng cái giá máu me đầm đìa, huống hồ tình máu mủ cùng sống với nhau hai mươi năm? Lần ra đi này năm nối năm, chẳng biết khi nào mới quay trở về thành phố này.
Vào giây phút vừa mới đây, khi con tàu bắt đầu lăn bánh, đứng trên sân ga, dù mắt nhòe lệ nhưng Vệ Tử vẫn phát hiện ra một bóng hình thân quen, cô không biết mẹ mình có nhìn thấy hay không nhưng trực giác của cô cảm thấy rằng, bố nhất định đến để nhìn qua một chút, chưa hẳn chỉ vì bố không muốn xa cô.
Nhưng như thế thì sao nào, chuyện đã xảy ra tới mức không thể nào cứu vãn được, cho dù là thần tiên cũng không thể giúp được họ. Kể từ khi lớn lên, lần đầu tiên Vệ Tử có cảm giác bất lực, đó là sự bất lực trước số phận. Trước đó, cô thường được nhắc nhở rằng “có chí thì nên”, “không có việc gì mà con người không thể làm được”.
May nhờ có hệ thống giao thông hiện đại mà sau một đêm ngủ hoặc không ngủ, ngày hôm sau hai mẹ con đã tới thủ đô, ánh nắng sớm đầu tiên đã bắt đầu cho cuộc phiêu bạt sinh nhai ở Bắc Kinh của hai mẹ con.
Vấn đề trước nhất mà những người tới sinh nhai ở Bắc Kinh phải giải quyết đó là tìm nhà ở, về chuyện này hai mẹ con họ rất may mắn. Sau khi Vệ Tử đến cơ quan nộp giấy tờ thì cơ quan đã dành cho một suất trong khu nhà tập thể, còn mẹ cô thì được viện trưởng bệnh viện cũ giới thiệu tới làm trong một bệnh viện tư nhân mới mở của một người bạn của bà ấy, thế là hai mẹ con không còn phải lo đến chuyện ăn ở nữa.
Vệ Tử thở dài: “Thế là cảnh sau khi đi làm về được ăn cơm mẹ nấu trong tưởng tượng tạm thời không trở thành hiện thực rồi”. Nhưng ngay sau đó cô nhìn mẹ bằng ánh mắt sáng rực: “Mẹ, con sẽ cố gắng kiếm tiền để mua nhà!”
Bốn, năm mươi tuổi rồi mới phải phiêu dạt sinh nhai, nên cảm giác ấy với Hà Linh Tố rất lạ, bận rộn và cũng đầy sức sống, ở đây chẳng ai để ý đến chuyện bà có phải là người đã ly hôn hay chưa, có sinh được con trai hay không, có phải là một người mẹ hiền vợ thảo hay không, cuộc sống ở nơi đây sẽ là một sự bắt đầu đầy mới mẻ với bà.
Nhìn đứa con gái trẻ trung tràn trề sức sống bên cạnh, dường như Hà Linh Tố cũng trẻ lại, rồi bà cũng nói bằng giọng hào sảng như con gái: “Được rồi, chúng ta sẽ cùng cố gắng!”. Ông trời cũng có mắt, cho dù Vệ Tử có ngốc, có vụng về, có vô duyên đến mấy thì vẫn có một trái tim lạc quan và vươn lên, điểm này trong thời buổi ngày nay rất quan trọng.
Thiệu Dịch Tân được tin hai mẹ con tới Bắc Kinh, lập tức sai lái xe đến đón, tiện thể mang luôn đồ đạc của Vệ Tử qua, người lái xe chuyển lời của chú họ tới Vệ Tử: “Giám đốc Thiệu rất bận, nói không thể đích thân tới đón chị dâu được, có cơ hội ông ấy sẽ mời cơm đón tiếp hai người”.
Hà Linh Tố vội cảm ơn: “Giám đốc Thiệu khách sáo quá, nói thực lòng tôi không còn là chị dâu của ông ấy nữa rồi”. Nhưng chuyện Thiệu Dịch Tân biết thời gian tàu tới ga rồi còn sai người ra đón, tình cảm này dù thế nào thì Hà Linh Tố cũng xin nhận.
Đầu tiên hai mẹ con chuyển đồ của Vệ Tử vào khu tập thể, rồi sau đó cầm giấy thông báo tới phòng vật chất lấy chìa khóa để mở cửa. Đó là một căn hộ nhỏ có khu vệ sinh riêng, đồ đạc trong phòng khá đầy đủ, gồm hai chiếc giường, trên giường cạnh cửa sổ đã thấy có hành lý của một người nào đó để ở đấy. Vệ Tử quay lại cười, nói với mẹ: “Phòng của hai người, đúng là tốt hơn hồi còn đi học”.
Hà Linh Tố nhìn quanh quất trong ngoài một lượt, sau khi xác định không thiếu đồ dùng cần thiết nào xong mới gật đầu: “Cũng được, có điều không có bếp ga, nên khi dùng điện các con phải cẩn thận”. Chỗ ở của con gái khó tránh khỏi chuyện bếp núc, những ngày trời khô hanh các tòa nhà cao tầng, sợ nhất là hỏa hoạn.
Vệ Tử cười khúc khích đứng bên mẹ không nói gì, Hà Linh Tố quay đầu lại nhìn, cảm thấy hơi bối rối: “Cũng phải, dưới cầu thang phòng ở của các con là nhà ăn, con là đứa lười quen rồi, sẽ không tự nấu cơm đâu”. Con gái bà được mẹ nuôi quen rồi, không kén ăn.
Theo ý của Hà Linh Tố, đợi người bạn cùng phòng về, mọi người làm quen một chút, nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy ai, thấy để lái xe đợi mãi cũng không tiện, vì thế họ đành đi trước.
Trên đường tới bệnh viện, Hà Linh Tố cứ dặn di dặn lại: “Hai người ở cùng một phòng, nhất định sẽ có lúc xảy ra mâu thuẫn, phải cố gắng nhường nhịn một chút, nhưng cũng không nên nhu nhược quá, kẻo không sẽ bị người ta bắt nạt”. Bà định gặp mặt bạn cùng phòng với