Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.
iên: “Vệ Tử? Sao cô lại ở đây?”.
“Nhìn thấy con gái đẹp là quên ngay mẹ sao?” Một giọng nói của phụ nữ vang lên, tiếp sau đó cánh cửa ở phía sau cũng mở ra, người bước ra là một phụ nữ trung niên ăn mặc rất lịch sự, trang nhã.
Nói là trung niên dường như hơi quá, vì người phụ nữ ấy có thân hình mềm mại, mặt không một vết nhăn, mái tóc ngắn cắt rất vừa càng làm tăng thêm vẻ tươi trẻ của bà, duy chỉ có ánh mắt sắc sảo và cử chỉ tỏ ra rất điềm tĩnh.
Cả hai mẹ con Vệ Tử đều đứng ngây người ra nhìn người phụ nữ ấy, người phụ nữ tóc ngắn cũng ngây ra quan sát hai mẹ con, một lát sau, bà mỉm cười, đột nhiên nhìn Hà Linh Tố, nói: “Tôi biết chị là ai, chắc hẳn chị là bác sĩ Hà mà Doãn Nhã giới thiệu cho tôi”.
Hà Linh Tố có vẻ ngạc nhiên, nhưng mặt vẫn giữ thái độ bình thản: “Thì ra chị là viện trưởng Đồng”. Doãn Nhã lớn hơn mình mấy tuổi, nên bạn của chị ấy chắc cũng không còn trẻ, nhưng sao người phụ nữ này nhìn thấy khó mà tin được đã qua năm mươi tuổi.
“Tôi là Đồng Hạ, rất vui vì bác sĩ Hà đã tới. Xin giới thiệu với chị, đây là con trai tôi, Thời Viễn. Thời Viễn, vừa rồi mẹ nghe giọng con thì con quen với cô gái này?” Đồng Hạ nhìn Thời Viễn rồi lại nhìn Vệ Tử.
Vệ Tử không giữ được bình tĩnh như mẹ, lúc đầu vì sự xuất hiện của Thời Viễn, sau đó vì nghe nói người phụ nữ giỏi giang trông chỉ mới hơn ba mươi tuổi này là mẹ của anh, vẻ mặt cô càng không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Ánh mắt chăm chú lúc này của Đồng Hạ khiến cô có phần căng thẳng, cô cứ há miệng ra mà không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu. May mà Thời Viễn lên tiếng trước: “Đúng vậy, Vệ Tử là sinh viên mới vào làm ở bộ S, cô ấy tới bệnh viện nơi con làm để kiểm tra sức khỏe, thế là chúng con quen nhau”. Nói xong, anh quay sang chào Hà Linh Tố: “Cháu chào cô”.
Gọi là “cô” chứ không phải là “bác sĩ Hà”, cách xưng hô ấy khiến Hà Linh Tố lại nhìn Thời Viễn một lần nữa, bà cũng thấy ấn tượng với cái tên này.
“Cô vẫn chưa ăn cơm phải không, chúng ta ăn cơm trước đã nhé? Mẹ tôi mà nói chuyện thì câu nào cũng là công việc, xem ra bữa cơm này mẹ cô sẽ không được ăn một cách nhàn nhã đâu.” Vừa nhanh chóng đánh vô lăng sang bên, Thời Viễn vừa “kể xấu” mẹ mình.
“Thực ra mẹ tôi cũng là người cuồng công việc.” Vệ Tử cắn môi cười, mượn ánh đèn đường nhìn vào Thời Viễn ở phía trước: Lúc mới gặp thì anh là một bác sĩ trẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác, lần thứ hai gặp lại anh là một chàng quý tộc lịch lãm, nhã nhặn, còn lúc này thì giống như một đứa trẻ tinh nghịch, sự thay đổi đa dạng về hình tượng ấy khiến cô có phần thấy hoang mang.
Bận rộn suốt một ngày, lúc này cũng thấy đói, hơn nữa nhà hàng mà Thời Viễn chọn rất tinh tế, món ăn rất ngon nên Vệ Tử ăn ngấu nghiến.
Thời Viễn thấy Vệ Tử nhai sủi cảo nhân tôm, nhưng mắt vẫn nhìn về phía món sườn hấp, không kìm được kinh ngạc: Miệng Vệ Tử nhỏ như một trái anh đào, tuy không hẳn như thế nhưng cũng chẳng thể nói là rộng, vậy mà cái miệng nhỏ nhắn ấy đã ngốn hết sạch những món ăn trước mặt trong một khoảng thời gian ngắn, tốc độ không kém hổ sói, nhưng lại không hề cảm thấy khó coi, ngay cả phần xương bỏ lại cũng được để rất ngay ngắn.
Lần đầu tiên Thời Viễn phát hiện ra rằng: Nhìn người khác ăn cũng là một việc rất thú vị.
Một lúc sau, Vệ Tử ôm bụng, nói: “Nếu anh không ăn thì đừng gọi món nữa được không?”.
“Sao cơ?” Thời Viễn ngây người ra. “Cô ăn no chưa?”, rồi chợt nhớ đến chuyện lần trước Vệ Tử nói sẽ mời mình ăn cơm, bèn cười, nói: “Cô yên tâm, hôm nay tôi mang đủ tiền thanh toán”.
Vệ Tử lắc đầu bằng vẻ mặt nhăn nhó: “Anh gọi nhiều món như vậy mà không ăn, hại tôi phải ăn hết, bây giờ tôi đến bội thực mất thôi!”. Ôi ôi, cô là người có tật hay cố mà lại, cô cực kỳ không thích để thừa thức ăn, bữa nào cũng phải ăn bằng sạch bát đũa mới thôi.
Mỗi lần gặp cảnh tương tự, Dương Sương và các bạn đều mắng cô: “Nhất định cậu sẽ biến thành một người béo ú cho mà xem, có khi đến bảy mươi nhăm cân vẫn chưa dừng lại”. Nhưng đáng tiếc, ông trời không chiều theo lòng người, bố mẹ đã để lại cho cô cái gen ăn mãi mà không béo. Kể từ khi sinh đến nay, chưa bao giờ cô vượt qua năm mươi hai cân, đồng thời chứng minh một cách trọn vẹn một chân lý: Khi sinh ra con người, ông trời đều đã có sự sắp đặt.
Thời Viễn dở khóc dở cười, thu ánh mắt với vẻ lưu luyến đón lấy tờ hóa đơn thanh toán. Vệ Tử ngồi bên vừa lau miệng vừa kêu lên “ôi, ôi”. Thời Viễn biết cô lại định nhắc đến lời hứa ấy, bèn xua tay, nói: “Làm gì có chuyện để cho khách từ xa đến mời cơm bao giờ! Để lần sau hãy tính”. Còn về chuyện “lần sau” là lần nào thì chưa biết.
Vệ Tử bất lực, đành cho ví tiền vào trong túi rồi đi theo Thời Viễn ra khỏi nhà hàng. Vừa ra đến cửa, một làn gió thu ào tới mát rượi, được ăn uống no đủ, nhất thời Vệ Tử cảm thấy rất hạnh phúc. Trong lúc chờ Thời Viễn lấy xe ra, cô thong thả đi bộ để cho tiêu bớt cơm.
Quay người thì thấy phía đông là một quán karaoke đèn sáng rực rỡ, thấp thoáng bóng mấy cô nhân viên phục vụ váy ngắn