Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.
đang bắt chuyện với khách, quay người sang phía khác thì thấy một nhà hàng hải sản, đám tôm cua đang tung tăng bơi lội dưới ánh đèn neon màu sắc sặc sỡ, quay người nhìn tiếp là một tòa nhà văn phòng rất hoành tráng, chốc chốc lại thấy bóng những chàng trai, cô gái mặc vest bước ra khỏi cửa, có lẽ họ làm thêm giờ đang đi ăn bữa tối; quay người sang một hướng khác, Vệ Tử nghe thấy một tiếng gọi thất thanh: “Cô gái ngốc nghếch, cô đang làm gì ở đây vậy?”.
Nghe câu gọi đó, Vệ Tử lập tức hiểu rằng mình lại không gặp may rồi, lại gặp phải người ấy rồi, đang định lấy lại trạng thái để quay đầu thì một bóng người lướt qua va vào cô, khiến Vệ Tử loạng choạng.
Đầu tiên Vệ Tử cố đứng vững, tiếp sau đó nhìn xuống bàn tay phải trống không của mình, mấy giây sau cô mới kêu lên: “Ví của tôi!”, trong túi có giấy thông báo và tất cả giấy tờ cần thiết cho buổi trình diện cơ quan của cô ngày mai, cả chiếc chìa khóa phòng vừa mới nhận hôm nay nữa!
Cô co cẳng đang định đuổi theo thì nghe thấy một tiếng quát quen thuộc: “Hãy chờ ở nhà hàng!”. Vừa dứt lời đã chẳng thấy người đâu nữa.
Đúng lúc đó Thời Viễn lái xe đỗ ở ven đường, nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Vệ Tử, vội chạy tới hỏi. Vệ Tử chỉ về phía hai người vừa khuất ở đằng xa, lắp bắp: “Túi, túi… của tôi… đang đuổi theo…”, chưa nói xong Thời Viễn cũng không thấy đâu nữa.
Chiếc xe vẫn đang nổ máy, cho dù Vệ Tử có cuống đến mấy cũng không thể rời khỏi đây, nên chỉ còn biết đứng đó chờ. Một cô gái bồn chồn tại chỗ và một chiếc SportsCar bóng nhoáng đèn bật sáng trưng, vô tình trở thành điểm thu hút của hầu hết những người đi qua.
Khoảng chừng mười phút sau, khi Vệ Tử đang đấu tranh mãi với ý định rời bỏ chiếc xe để đuổi theo tìm lại cái túi bị cướp, thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người càng tới gần trông càng quen thuộc.
Một bóng người mặc bộ com lê màu đen gần như hòa lẫn vào bóng tối, đó chính là Nhiệm Nam Hoa, một bóng người mặc bộ đồ rộng rãi màu sáng, đó chính là Thời Viễn. Nhìn thấy trong tay Thời Viễn cầm chiếc túi của mình, Vệ Tử vội chạy tới đón lấy, vui mừng nói: “Rất cảm ơn anh!”.
Đúng lúc đó cô nghe thấy tiếng hừ đầy lạnh lùng của người còn lại, đang định quay người thì Thời Viễn đã lên tiếng trước: “Thực ra, cô phải cảm ơn anh ấy, chính anh ấy đã giơ chân đạp ngã tên cướp, cũng là người chế ngự được tên mai phục sẵn, bọn chúng là đồng bọn của nhau”.
Nhớ đến chuyện bắt yêu râu xanh ở trường hồi trước, Vệ Tử biết rằng những lời Thời Viễn vừa nói là sự thật, cho dù nhân phẩm của người ấy thế nào, thì anh ta vẫn là người đã giúp đỡ mình, nên Vệ Tử quay sang trịnh trọng cảm ơn Nhiệm Nam Hoa, rồi hỏi: “Thế còn bọn cướp ấy đâu?”. Nếu không phải chỉ có một tên, thì việc dùng từ “bọn” cũng không sai, nhưng sao ánh mắt của Nhiệm Nam Hoa nhìn cô cứ như đang nói: Cô đúng là đồ ngốc!
Tuy ánh mắt thì như vậy, nhưng Nhiệm Nam Hoa vẫn trả lời cô: “Đã giao cho bảo vệ của tòa nhà rồi”.
Sao cơ? Như thế cũng được à? Nhưng Vệ Tử quyết định không hỏi thêm nữa, lấy lại được cái túi là chuyện quá may mắn rồi, nếu cứ tiếp tục hỏi này hỏi nọ với con người kiêu ngạo đó thì tuyệt đối không thông minh chút nào.
Đang định cùng Thời Viễn chào tạm biệt anh ta thì Nhiệm Nam Hoa lại lên tiếng: “Hãy để lại địa chỉ liên lạc của cô, để cảnh sát điều tra còn tiện liên lạc, vì người bị cướp không phải là tôi, tôi không muốn bị quấy rầy”.
Vậy cũng đúng, cần phải phối hợp với cảnh sát, Vệ Tử lấy giấy bút từ trong túi, rồi mượn ánh đèn xe, viết địa chỉ lên tờ giấy xong, đưa cho Nhiệm Nam Hoa: “Đưa cho anh là xong chứ gì?”.
Không ngờ, sau khi nhận mảnh giấy ấy, Nhiệm Nam Hoa không nói năng gì, quay lưng đi thẳng, Vệ Tử bị bỏ lại phía sau như vậy, không nén được lẩm bẩm: “Sao nhiều năm như vậy mà chẳng có chút thay đổi nào chứ”.
Chứng kiến cảnh tượng ấy từ đầu chí cuối, cho mãi tới khi Nhiệm Nam Hoa đi khỏi rồi, Thời Viễn mới lên tiếng, vì đột ngột, khiến cho Vệ Tử giật nảy người. Thời Viễn hỏi: “Anh ta từng theo đuổi cô, đúng không?”.
Vệ Tử mở to mắt nhìn Thời Viễn: “Không có, nhất định không có!”. Nhìn vẻ mặt không mấy quan tâm đến câu trả lời của Thời Viễn, cô bèn bổ sung một câu với vẻ lo lắng: “Anh ta chỉ ra lệnh cho tôi hãy làm bạn gái của anh ta, nhưng tôi không chấp nhận!”. Nửa câu sau mới là quan trọng, đúng không, nhưng sao vẻ mặt của Thời Viễn lại trầm ngâm thế kia?
“Thôi muộn rồi, để tôi đưa cô về, chẳng phải sáng mai cô phải dậy sớm đó sao?” Thời Viễn nói, khuôn mặt lại tươi tỉnh như thường.
Xem ra cô quá đa nghi rồi, nghĩ vậy, Vệ Tử thả lỏng người dựa vào ghế, đến lúc này bụng cô cũng đã bớt hẳn cảm giác no căng, cơn mệt mỏi ùa đến, tối nay nhất định sẽ ngủ một giấc thật ngon!
Nhưng dường như ông trời không muốn Vệ Tử được ăn ngon ngủ yên, nên sau sự việc bị cướp ví tiền lại tiếp tục mang đến cho cô nỗi phiền phức lớn hơn.
Đúng lúc về tới ký túc xá, cô đang định đi tắm một cái thì điện thoại đổ chuông, ở đầy dây bên kia là giọng dọa dẫm quen thuộc: “Xuống ngay, tôi chờ cô ở dưới lầu, nếu không tôi sẽ lên đó tìm cô!”.
Trời, chẳng phải đ