XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.

ọn buôn bán trẻ em!
Mấy từ này lóe lên trong đầu Vệ Tử, cô không kịp nghĩ gì nhiều, xông tới, vượt qua người phụ nữ trung tuổi vừa xuất hiện, thấy bà ta một tay đang nâng đầu đứa bé lên, một tay cầm chiếc bình nhỏ dốc vào mồm nó, miệng của đứa bé được buông ra, nó bèn cất tiếng khóc, ngửa đầu ra phía sau không chịu. Người phụ nữ kia có vẻ nôn nóng, đang định bành mồm đứa bé để đổ vào thì bỗng nhiên bị bàn tay của một người nào đó vung mạnh, khiến chiếc bình nhỏ rơi xuống đất.
“Cô làm gì thế!” Nhìn chiếc bình bị rơi vỡ, người phụ nữ nhìn Vệ Tử, quát: “Muốn chết à!?” Giọng nói của bà ta đặc sệt tiếng địa phương.
“Thôi, thôi, có lẽ cô gái này không cẩn thận đấy mà.” Người phụ nữ thấp bé dường như không muốn để lỡ thời gian, kéo người phụ nữ cao to, nói: “Nhanh lên, xe đang chờ ở bên ngoài.” Nói rồi dùng một chiếc chăn vải hoa nhỏ quấn chặt lấy đứa bé.
Thấy hai người đàn bà định đẩy cửa bước ra ngoài, Vệ Tử vội đuổi theo: “Chờ chút! Đứa bé này là con của các chị à?”
Người phụ nữ thấp béo bế đứa bé ngây người ra, sau đó mỉm cười, đáp: “Nghe cô nói kìa, không phải là con của tôi, dễ là con của cô chắc?”, nói rồi không dừng lại, kéo người phụ nữ kia định bỏ đi.
Vệ Tử vội chạy đến ngăn bọn họ lại: “Các chị không được đi!” Còn sau khi ngăn bọn họ lại sẽ làm gì tiếp thì Vệ Tử chưa nghĩ ra, quay đầu nhìn quanh không thấy cô gái bế đứa bé lúc trước đâu, Vệ Tử cuống đến đỏ bừng mặt.
Việc ba người giằng co nhau đã thu hút sự chú ý của những người đi ngang qua, hai người phụ nữ kia thấy Vệ Tử dang thẳng tay chặn trước mặt, bèn đưa mắt cho nhau, đổi hướng chạy tới một cửa thoát khác của nhà vệ sinh, chạy ra ngoài.
Trước tình thế cấp bách, Vệ Tử chạy đuổi theo, nhưng hai người đàn bà đó chạy rất nhanh, tới lúc cô đuổi kịp thì đã tới cửa của cầu thang.
Vệ Tử vội túm lấy người phụ nữ bế đứa bé, kêu lên: “Hãy để đứa bé lại, nó không phải là con của hai người!”
Người phụ nữ cao to gạt tay Vệ Tử ra khiến cô loạng choạng: “Con nha đầu thích quản việc không đâu này, mày có tin tao mang cả mày đi không?” Chỗ đó là góc khuất của trung tâm thương mại, lại ít người qua lại, vì thế người phụ nữ kia không cần che giấu, bắt đầu đe dọa một cách trắng trợn, vẻ mặt bà ta rất hung dữ.
“Bà dám!” Vệ Tử lớn tiếng kêu lên, biết rõ bọn họ là những kẻ buôn bán trẻ em, cô càng quyết tâm không để cho bọn họ đi! Vệ Tử xông lên, chặn lấy lối đi, đang định cất tiếng cầu cứu, thì đột nhiên một cơn đau nhói dội lên từ sau gáy, thì ra mụ đàn bà to lớn kia lợi dụng vóc dáng của mình túm lấy tóc cô, kéo giật cô xuống đất.
Mụ đàn bà đó rất khỏe, sau khi kéo ngã cô xuống đất, mụ dùng đầu gối đè chặt lấy, không cho cô giãy giụa. Tóc bị túm chặt, miệng cũng bị tay bịt chặt, Vệ Tử ngạt tới mức đỏ cả mặt, đúng lúc đó cô nhìn thấy mụ đàn bà thấp béo vòng qua người cô định đi về phía cửa.
Không được, nhất định không thể để cho mụ ta đi.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Vệ Tử quên cả đau đớn, cô tỳ ngực xuống, dùng hai tay ôm chặt lấy chân của mụ đàn bà thấp béo.
Mụ đàn bà kia bị cô ôm chặt lấy chân, loạng choạng, trong khoảnh khắc chân không đứng vững đã buông bàn tay bịt miệng đứa bé ra, thế là nó cất tiếng khóc ré lên.
Tuy chỉ là trong chớp mắt nhưng cũng đủ khiến cho hai người đàn bà đó hốt hoảng, mụ đàn bà cao to càng điên tiết túm tóc Vệ Tử chặt hơn, rồi đấm đá túi bụi, hòng buộc cô phải buông tay ra.






Da đầu đau như bị xé, cánh tay bị bẻ quặt tưởng chừng gãy xương, lại thêm những cú đá tới tấp vào ngực của mụ đàn bà thấp béo, trong giây phút ấy, Vệ Tử tưởng như mình bị đánh chết đến nơi.
Khi cơn đau lên đến cực điểm, Vệ Tử đột nhiên nhớ tới mẹ mình, bây giờ cô mới biết tất cả những hình phạt của mẹ hồi còn nhỏ ôn hòa thế nào.
Vì mũi và miệng bị bịt chặt, Vệ Tử dần dần thấy thiếu ôxy, đúng lúc cô sắp ngất đi thì bỗng nhiên cảm giác da đầu được thả lỏng ra, đầu gối đè trên người cô cũng không còn sức mạnh.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng không phải của cô, vì sau khi bàn tay bịt mũi và miệng cô buông ra, Vệ Tử đang ra sức hít lấy hít để. Ngay sau đó cô nghe thấy tiếng của một vật nặng rơi xuống đất, cuối cùng cô cũng có thể quay đầu lại nhìn, chỉ có điều cánh tay cô vẫn ôm chặt lấy đôi chân của mụ đàn bà thấp béo một cách vô thức.
Sau đó, cô nhìn thấy một thân hình mảnh khảnh lướt qua trước mặt, tiếp đó mụ đàn bà thấp béo khom người xuống kêu lên, rồi Vệ Tử phát hiện ra, đứa bé trong tay mụ đã không thấy đâu nữa.
Với tội danh vừa bắt cóc trẻ em vừa đánh người gây thương tích, cô ta tin tưởng pháp luật sẽ dành cho bọn chúng sự trừng trị đích đáng. Còn đồng bọn nấp đằng sau những kẻ này thì phải chờ xem các đồng sự như Ngô Vị có muốn phá án lập công hay không.
Hiện tại, Đinh Dật thấy lo lắng trước hai việc, chuyện thứ nhất là một mình đưa con ra ngoài, thiếu chút nữa thì bị bắt mất không thể cho người nhà biết được, nhất là với Thẩm Trường Đông. Chuyện thứ hai càng quan trọng hơn, đó là vấn đề về vết thương của cô gái xinh đẹp